Bài Thơ Không Tên
(Gởi Mai Khanh)

“Sao hôm ấy nắng vàng say đắm quá
Trời trong xanh và êm ái lạ lùng
Em đi qua từng chút nắng rung rung
Từng chút nắng rụng vàng trên tập vở”

Anh nhớ mãi buổi đầu tiên gặp gỡ
Tuổi hoa niên, tay cắp sách đến trường
Không hiểu vì đâu Anh thấy vấn vương
Với Cô bé có-đôi-chân-mũm-mĩm.

Hồn thi sĩ anh vỡ ra từng mảnh
Khi biết Em dự các giải điền kinh
Sân Cộng Hòa rực rỡ dáng Em xinh
Anh hồi hộp chờ Em nơi mức đến.

Trót thân phận làm-trai-thời-chinh-chiến
Anh đứng lên lo bảo vệ Quê Hương
Đời Quân Trường bàng bạc dáng Em thương
Trời Đà Lạt sương mù giăng suốt tháng.

Là thi nhân với tâm hồn lãng mạn
Thư thường xuyên, nhưng không đến làm quen
Đứng bên lề theo dõi bước chân Em
Anh ấp ủ một tình yêu lý tưởng.

Anh sợ lắm ! Đời quân nhân vất vưởng
Tốt hơn đừng bận vướng với thê nhi
Thương thì thương, ai để lụy nhau chi
Lỡ Anh chết, Em sớm thành góa phụ.

Anh sợ lắm ! Rồi trở nên do dự
Sợ tình yêu trên thực tế phũ phàng
Mấy ai hay nhà-rách-quả-tim-vàng (1)
Trong cõi thế đầy-bon-chen-chật-hẹp.

Anh mơ ước có một hôm trời đẹp
Thanh bình về trên mảnh đất thân yêu
Hai trái tim chung dưới một túp lều
Anh đọc sách, Em quay tơ dệt lụa.

Anh mơ một tình yêu không ngập ngụa
Một thiên đàng rộng mở của Đôi Ta
Một trời yêu thương thơm ngát hương hoa
Không buồn, giận, ghen tương và hờn tủi.

Nhưng mộng ước đã tan thành mây khói
Tháng Tư Đen, ngày di tản Quân Trường!
Anh vẫn hướng về đôi mắt thân thương
Và đến Mỹ với nỗi niềm chua xót.

Mang hành trang kẻ-lưu-vong-mất-nước
Thương Đồng bào khổ nhục sống lầm than
Thương Chúng Ta chưa họp đã lìa tan
Em bé bỏng và thân Anh cô quạnh.

Anh không chết, vẫn ngồi đây, vẫn mạnh
Nợ áo cơm chưa trả đến hình hài (2)
Dù xa Em, mờ mịt trước tương lai
Anh phải sống để lo tròn chữ hiếu.

Nay đọc “Chuyện Liên Trường” trong Kỷ Yếu
Nhìn ảnh Em, người thiếu phụ đoan trang
Tình một chiều, vương vấn để Anh mang
Thành thật chúc Em được nhiều hạnh phúc.

Việc chinh chiến xưa nay còn hay mất
Bao người đi, mấy kẻ được may về (3)
“Đời hết vui khi đã vẹn câu thề
Tình chỉ đẹp khi hãy còn dang dở” (4)

“Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đổ
Cho nghìn sau lơ lửng với nghìn xưa” (5)
Anh thẫn thờ nhẩm đếm các sao thưa
Tặng Cô Bé có-đôi-chân-lực-sĩ.

Cali, ngày 15-6-1993

D. Hoài Khanh

(1) Thơ Nguyễn Đình Chiểu:
“Chữ rằng Chùa rách Phật vàng
Ai hay trong quán ẩn tàng kinh luân” (Lục Vân Tiên)

(2) Nguyễn Đình Chiểu:
“Nợ áo cơm phải trả đến hình hài” (Văn Tế Trận Vong Tướng Sĩ)

(3) Thơ cổ:
“Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi
Dục ẩm tì bà mã thượng thôi
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi”

(4) & (5) Thơ Hồ Dzếnh “Ngập Ngừng”

Back