Dáng Thu Xưa

Ta trở lại con đường xưa im vắng
Bước ngập ngừng trong nắng ngã lung linh
Xưa có nhau, giờ ta chỉ một mình
Thầm khẽ gọi tên ai qua ngõ trống

Hàng me cao con đường xưa in bóng
Cổng trường xưa đã đóng kín hững hờ
Lá buồn rơi hiu quạnh bước bơ vơ
Lòng tê tái nghe trào dâng ngập lối

Ta về đây để nghe lòng sám hối
Trưng Vương ơi, vắng lặng lối sân trường
Chiếc khăn hồng trao tặng lúc còn thương
Ta đánh mất trên đường đời lỡ bước

Ta phản bội tình ai trao năm trước
Ðành ra đi không hẹn ước giã từ
Tháng ngày xa không viết một lá thư
Người ở lại buồn hơn mầu lá rối

Trưng Vương ơi, ta đứng đây chịu lỗi
Hờn trách đi, ta một kẻ vô tình
Kìa hàng cây, sao cứ đứng lặng thinh
Không giận dữ, không trách ta thay áo

Thu năm ấy tuổi em vừa mười sáu
Ta hơn hai, vội khoác áo lên đường
Nào dám đâu ước hẹn chuyện yêu đương
Rồi từ đó lênh đênh đời thủy thủ

Ðường chiều thu hai mùa sang ủ rũ
Ta trở về tìm lại nét thân thương
Khi hỏi ra, người cũng đã lên đường
Sang bên ấy, nắng còn vương gót ngọc

Ta luyến lưu môi hồng say hương tóc
Chiều thu nào người khóc tiễn ta đi
Áo dài xanh bịn rịn lúc phân ly
Ta biết sẽ từ nay muôn cách trở

Thôi đã lỡ, Châu ơi, nay đã lỡ
Còn lại chăng hương vị những vần thơ
Thuyền năm xưa đã neo lại bến bờ
Theo ngày tháng xóa dần bao hình bóng

Ta với người hai nơi hai cuộc sống
Và đường đời mỗi đứa một lối đi
Kỷ niệm xưa, ân tình cũ xin ghi
Thôi người nhé, thăm nhau bằng tưởng nhớ.

dcx
(Nhớ Trưng Vương)

Back