Dáng Thu Xưa 2

Tôi tình cờ đọc vần thơ người viết
Gửi Trưng Vương lời luyến tiếc cuộc tình
Từng dòng thơ gói ghém kỷ niệm xinh
Của một thuở chúng mình mang áo trắng

Lòng tôi bỗng nhớ về con đường vắng
Những chiều vàng nhạt nắng bước bên nhau
Qua mấy mùa, thương lá đổi thay màu
Tình chưa ngỏ, lòng chao theo chiếc lá

Nhớ lần đầu gặp nhau còn xa lạ
Người trao tôi cuốn vở thả vần thơ
Rồi quen nhau, hò hẹn với mong chờ
Bên quán nhỏ viết vần thơ trìu mến

Ta lãng quên tháng ngày đưa nhau đến
Người phải đi khi hết tuổi học trò
Nhóm yêu đương, đã vướng mắc buồn lo
Đành gác lại tình đầu thời áo trắng

Chiều thu ấy dưới hàng me im vắng
Giã từ nhau tôi nói chẳng nên lời
Tay cầm tay nghe đắng chát đầu môi
Người không dám, không cùng tôi hẹn ước

Lòng đớn đau nhìn theo người xa bước
Nghe trong tim tan vỡ trước hư hao
Nụ hôn đầu còn chưa dám gửi trao
Nghe nuối tiếc như màu chiều nhạt nắng

Người đi rồi con đường xưa xa vắng
Những chiều giăng mây lặng nhớ nhung ai
Sầu cô đơn trông đợi tháng năm dài
Tình chưa ngỏ, biết cùng ai than trách

Lá thư tình vẫn nằm yên trong sách
Chưa gửi trao đã xa cách với người
Lòng sầu thương cố giữ nụ cười tươi
Mà trong dạ rối bời bên chúng bạn

Tôi đến trường thờ ơ theo năm tháng
Người đi rồi, bài vở chán lắm thay
Trông thư người tôi buồn đếm từng ngày
Rồi một sáng mới hay người du học

Cầm thư người trong tay tôi bật khóc
Mẹ hỏi.., tôi kéo tóc giấu lệ sầu
Và giấu luôn trong dạ một niềm đau
Thôi đã trễ, biết chừng nào gặp được

Những chiều buồn tôi lang thang đếm bước
Bến Bạch Đằng giòng nước lững lờ trôi
Tìm con tàu mà trong dạ bồi hồi
Mong gặp lại một lần người có biết

Hai mùa sau tôi đành chào tiễn biệt
Rời cổng trường nghe luyến tiếc sầu tuôn
Hàng me cao khóc tiễn bước chân buồn
Nhìn quanh quẩn tưởng người còn đâu đó

Rồi xe ai đang chờ tôi trước ngõ
Bước chân xa lệ nhỏ xuống tim đau
Giã biệt người cùng thành phố của nhau
Tôi bỏ lại nửa vòng sau trái đất

Trưng Vương ơi, tôi nhớ người chất ngất
Cuộc đời tôi chồng chất những ưu phiền
Đường sang đông đã cướp mất tư riêng
Tôi đơn chiếc sau một cơn gió lốc

Nơi xứ xa một mình buồn vẫn khóc
Đêm cô đơn ngồi đọc đoạn thơ người
Nghe trào dâng vây kín cả hồn tôi
Nên tôi viết cho người hồi thơ ngắn

Tưởng đã quên, tưởng tình xưa đã lặng
Lại khuấy lên muốn tìm đến với người
Nào ngờ đâu người tìm muốn gặp tôi
Thôi đã lỡ, DCX ơi xin đừng gặp

KTTChâu
Back