Em Là Ai

Bệnh Viện, chiều thứ Bẩy … 1970

Ngày hôm qua các em đã đến đây như những cành hoa trắng được trải lên vùng đất khô cằn. Em đã ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường tôi. Cám ơn các em đã đến đây, cho căn phòng không khí đầy mùi tuốc ê te trở thành êm dịu hơn. Tôi đã vưà được chích một mũi thuốc giảm đau nhưng vẫ nhớ gương mặt thật dễ thương của em. Em có đôi hàng mi cong, cái mũi xinh xinh và môi em rất hồng. Tôi có hỏi tên em thì em đã chỉ cười bao dung hiền hậu. Và tôi đã cố nói chuyện vui với em để quên cơn đau và em hình như cũng hiểu và nhìn tôi ái ngại.

Em ơi dù em đã không nói nhiều, nhưng sao tôi như hiểu trong đôi mắt ấy chứa cả một trời yêu thương bác ái. Có phải em đã lo cho tôi, hay em đang buồn cho đất nước mình có chiến tranh triền miên? Chung quanh em, trong căn phòng đầy những người thương binh mà các em đã bỏ giờ học và dạo phố để đến an ủi xoa dịu phần nào những nỗi đau của tụi tôi; Hôm ấy chắc em đã sợ lắm vì anh bạn giường bên kia có lẽ vì bất đắc trí đã la hét xua đuổi các em về. Nhưng món quà và vòng hoa em mang đến, tôi vẫn để dành ở đầu giường để trang hoàng cho những ngày Tết sắp đến.

Mùa Xuân đã đến rồi, tôi mong ước khi được xuất viện sẽ được mời em đi dạo phố mùa Xuân, có được không em? Mà nếu tôi không được về trước Tết để đón giao thừa, thì thôi, chỉ sẽ ra nhặt chiếc lá vàng để làm bằng chứng như trong bài hát đến thăm em đêm 30 vậy. Tôi như thấy mình trở lại thời còn đi học vì đã mơ mộng về em. Có câu thơ mà tôi còn nhớ, ‘Hồn lính vương qua vài sợi tóc, tôi thương mà em đâu có hay’.

Xin em đừng cừơi vì sao tôi chỉ gặp em có một lần thôi mà đã nghĩ nhiều về em rồi. Tôi tưởng tôi không còn biết lãng mạn là gì nữa vì đời lính thì nay đây mai đó, mà tình cảm thì tưởng chắc cũng khô khan như sỏi đá…

Rồi một ngày nào, tôi cũng muốn được kể cho em nghe về những nơi mà tôi đã đến. Những con đường làng quê hẻo lánh, có những người dân nghèo quanh năm vất vả nhưng tấm lòng thì chất phác thật thà. Em có biết quê hương mình đẹp lắm không? Có những lần ngồi trên trực thăng nhìn xuống những giải núi trong sương sớm mai hay nhìn thấy những đồng ruộng lúa mạ xanh, tôi lại nghĩ đến một câu trong một bài hát ‘Nhìn nước non nhà, đẹp xinh như gấm như hoa’ Tôi yêu thương mảnh đất này và tôi sẽ giữ gìn nó đến ngày tôi không còn nữa em ạ…

ssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssss

Gửi Ngừơi Em Gái Trưng Vương

Anh Dự đã trút hơi thở cuối cùng vào chiều 27 Tết. Gia đình anh đã tìm đựơc lá thư này bên anh. Tôi chỉ là ngừơi bạn đồng đội với Dự. Tôi mong em sẽ không phiền lòng vì những lời viết mơ mộng của bạn tôi dù chỉ đã gặp em một lần ngắn ngủi. Tôi đã tự hứa sẽ trao lá thư này đến em. Nên một lần nghỉ phép, tôi đã đến trường em vào giờ tan học. Lá thư gói ghém tình của ngừơi đã ra đi. Tôi mong mỏi sẽ tìm ra em như tôi đã tự hứa với lòng tôi. Ðứng nhìn những tà áo trắng bay, những tiếng cười nói nhộn nhịp. Tôi như đang ở trong một thiên đường mới. Ðứng tần ngần mãi, tôi nói thầm với Dự có linh thiêng thì cho em nhìn tôi cười để tôi làm xong nhiệm vụ chứ. Nhưng rồI những tà áo trắng đã bay đi khắp nẻo và cánh cổng trường cũng đã khép kín…

Ba mươi năm đã qua, hôm nay tôi trở về đi lại con đừơng cũ. Trong tôi như có một hy vọng mong manh là em cũng về thăm lại mái trừong xưa. Lá thơ trong túi áo tôi đã ngả màu vàng úa như nỗi lòng tôi. Tôi biết tìm em ở đâu bây giờ vì ‘Em ơi, em là ai?’

Sàigon, 1 chiều mùa thu.

Thương nhớ về Hoàng Ngọc Bích.
ym
Back