Gọi tên thầm lặng

Vuốt mắt Mẹ em nuốt niềm cay đắng
Gọi tên Anh thầm lặng giữa đêm khuya
Mẹ đã bỏ em và chẳng đợi Anh về
Dù đã đợi bảy năm mười một tháng

Mỗi niềm vui trong cuộc đời sâu nặng
Mẹ đổi cho ta bằng năm tháng âm thầm
Bảy lăm năm lo lắng bảy mươi năm
Khi nhắm mắt vẫn chưa tròn ước nguyện

Lòng Mẹ bao la như trời như biển
Mười ơn sâu Anh chưa vẹn báo đền
Em hiểu Anh, Anh cũng hiểu cho em
Dòng định mệnh làm sao thay đổi được

Tám năm dài hai Mẹ con ao ước
Anh chưa được tha cũng được về gần
Để một lần em dắt Mẹ đến thăm
Anh thấy Mẹ, Mẹ thỏa lòng mong nhớ

Dù cho Mẹ không còn nhìn thấy nữa
Cũng được còn nghe tiếng của con trai
Cũng được còn run rẩy nắm đôi tay
Con của Mẹ tám năm dài xa vắng

Hai tháng nay nhiều đêm em thức trắng
Trong những ngày Mẹ trở bệnh mê man
Trong những ngày em túc trực bên giường
Mẹ khắc khoải hỏi tin Anh mãi mãi

Máu tim Mẹ đã ngừng thôi không chảy
Máu tim em thành nước mắt sót sa
Ngày hôm nay – Hai mươi chín tháng Ba
Mẹ đã chết – Anh vẫn còn tù tội

Ngồi bên Mẹ đêm nay là đêm cuối
Như đã ngồi từ mười chín năm qua
Như tám năm Anh đày đọa phương xa
Cũng một Mẹ một con ngồi tâm sự

Mẹ nằm đó bình yên trong giấc ngủ
Em ngồi đây đôi mắt đỏ chong chong
Em tủi cho em – thương Mẹ - sót chồng
Em nức nở gọi tên Anh thầm lặng.

29 tháng 3 năm Quý Hợi
11-5-83

Đoàn Thị Thọ
TV thập niên 50-60

Back