Hạ Nhớ

Tơ trời giăng khắp không gian,
Nắng chiều hạ trải lụa vàng lối đi.
Xưa ve kêu báo mùa thi,
Giờ sao chỉ có gió vi vu buồn?
Em ngồi trong nỗi nhớ thương,
Đếm từng chiếc lá trên đường rụng rơi.
Lá rơi chấm dứt cuộc đời,
Bao người như lá chơi vơi trong chiều.
Em ngồi trong nỗi quạnh hiu,
Trông vời quá khứ mỹ miều ngày xưa.
Những sáng nắng, những chiều mưa,
Những đêm thanh vắng, những trưa rộn ràng.
Tâm hồn rất đỗi dịu dàng,
Vẩn vơ theo gió lang thang khắp trời.
Chắt chiu từng hạt mưa rơi,
Rải thành mộng tưởng, đón mời ước mơ.
Em ngồi trong nỗi ngẩn ngơ,
Bụi mù quá khứ, sương mờ tương lai.
Ngậm ngùi, hạ bỗng thở dài,
Phải chăng hạ cũng nhớ ai, hạ buồn?

Vành Khuyên

1.8.1985
Back