Ðoản khúc kỷ niệm

Ngày xưa đó, có một nàng con gái thật dễ thương và thông minh. Nàng là kết hợp của những loài hoa. Nàng có đôi mắt dịu dàng như nước hồ thu, nụ cười tươi và rạng rỡ như nụ mai vàng chào đón mùa xuân, một giọng nói thật ngọt ngào, ôi cái âm Bắc kỳ pha thêm một tí xíu Huế làm cho người nghe phải chết đi được. Với dáng dấp mảnh mai, quyến rũ của một cành anh đào, một chút mong manh của ngọc lan, và một chút kiêu sa của một nụ hồng. Chắc hẳn những năm tháng cắp sách đến trường nàng đã có một cái đuôi thật dài đi theo.

Rồi thì ngày tháng trôi qua , có bao nhiêu cuộc đời sẽ được mãi như mơ, mấy ai được bước đi trên thảm cỏ xanh mãi mãi. Ðất nước thay đổi, xã hội thay đổi, như bao nhiêu người khác cùng cảnh ngộ, nàng cũng đã phải trải qua và chịu đựng nhiều nhọc nhằn, khó khăn. Nàng vẫn luôn giữ được nét đáng yêu và nụ cười thật tươi sáng, dường như nàng vẫn ôm ấp một hy vọng…tuy mong manh…

Cũng vào những ngày xưa đó, có một gã thanh niên mà trời cho gã không được nhiều. Gã biết như vậy nhưng vẫn luôn luôn vui vẻ với cuộc sống, vui với những gì gã có được. Như bao thanh niên cùng trang lứa, gã đã rời bỏ ước mơ tương lai của mình, xếp bút nghiên làm trách nhiệm người trai trong những ngày đất nước sục sôi khói lửa…và rồi cùng với vận nước nổi trôi, gã đã phải chấp nhận một thay đổi lớn của tương lai.

Một ngày mùa xuân, sau bao năm tháng chịu đựng gã được trở về mái ấm gia đình. Không như nhà thơ Tô Thùy Yên đã than thở:

“ Ta về cúi mái đầu sương điểm..”

Gã về hãy còn rất trẻ, mang theo một trái tim vẫn nóng bỏng.

Gã trở về với những vui buồn lẫn lộn. Vui vì được nhìn lại thành phố thân yêu đầy ắp những kỷ niệm của thời niên thiếu, gặp lại những người thân yêu, những bạn bè. Buồn vì gã như một con chim đã bị đạn, làm sao có thể bay cao vượt qua được vùng trời đã bị che phủ bởi những đám mây u ám và giông tố bất thần.

Một ngày kia, trời thật đẹp, một ngọn gió nhẹ thoảng qua. Gió đem nàng đến. Cảm ơn gió đã cho gã gặp nàng. Gã cảm thấy có một điều gì chợt đến với gã. Gã không nhớ rõ đã bắt đầu những lời thăm hỏi nàng như thế nào. Có thể là những câu hỏi thăm ngớ ngẩn, nhưng gã đã cảm nhận được một sự rung động trong lần đầu gặp gỡ tình cờ này.

“…Một lần gặp gỡ, như đã quen thuở nào…”

Ðể rồi sau lần gặp gỡ đó, gã đã mang hình ảnh nàng trong tâm hồn…Gã đã sống trong mơ !

“ Có nghĩa gi` đâu một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt “

Xuân Diệu diễn tả thật đúng tâm trạng của gã. Và rồi gã đã tìm được cớ để đến thăm nàng. Gã đạp xe mà trong lòng tràn ngập niềm vui. Con đường phố đó, khu nhà đó gã đâu có lạ gì. Cả một thời niên thiếu, gã thuộc lòng từng con hẻm, từng ngôi nha`. Gã đã từng chọi gạch, bấm chuông, đập cửa nha` của thiên hạ rôì ù té chạy. Giờ đây cũng khu phố đó, gã đến nhà` “ người ta “ mà trong lòng hồi hộp làm sao. Nghĩ đến khi được nghe nàng kể chuyện , được nhìn ánh mắt, được thấy nụ cười của nàng là gã đã cảm thấy niềm vui và quên đi bao nỗi lo âu phiền muộn.

“ Mây có bay và em có hay
Ta ngại ngùng yêu em lần đầu
Ta đã say, hồn ta ngất ngây
Men yêu thương tô thắm cuộc đời. “

Nàng đâu có hay đã có lần gã đến cửa nhà nàng, ngần ngại chẳng dám gõ, rồi lại bỏ vê`. Nhỡ nàng không có nhà thì quê quá, nhỡ bữa đó nàng không được vui thì sao? Ôi, sao mà dại dột quá, để rồi lại tiếc ngẩn ngơ, rồi bâng khuâng nhung nhớ.

“ Chỉ nghe xao xuyến, một trời bâng khuâng
Bâng khuâng lúc em cười, và hàng cây ngẩn ngơ..”

Có những lúc gã ước mong gió có thể đem nàng đến bên gã.

“ Nhưng không thấy em lại
Hàng dừa nghiêng thương nhớ
Và lũ chim thầm khép nỗi chờ mong..”

Lắm lúc gã cũng muốn nói với nàng, nhưng gã cảm thấy khó khăn quá, có phải:

“ Vi` nàng đẹp như một bông hồng
Nên tôi không dám trao tình..”

Ngày xưa Ngô Thụy Miên cũng đâu có gan góc gì hơn gã đâu:

“ Một ngày nào đó, bước bên em âm thầm
Một ngày nào đó, ta đã chưa nói yêu người “

Ngô Thụy Miên đó, bước bên em còn chưa dám nói, gã nào đã được diễm phúc bước bên nàng , vậy có đáng trách gì không?

Ma` nói gì nhỉ? Yêu thương, tương lai..? Gã nhìn vào hiện tại, chỉ một tờ giấy ra khỏi tù cải tạo, một mảnh đất cằn khô và một cây cuốc. Còn tương lai? Có lẽ là một túp lều và một đàn con nheo nhóc?

Có một lần, đứng giữa mảnh đất khô cằn, nhìn trời buồn thảm, gã cắn răng để ngăn những giọt nước mắt. Gã đau lòng lắm. Ngày còn đi học, gã cũng có những hoài bão, ước mơ như mọi người. Giờ đây đâu còn gì để mơ ước nữa. Vậy thì tình yêu nếu có, sẽ chỉ mong manh như giây tơ chùng. Mấy ai có thể nghĩ đến chấp nhận tình yêu va` xây dựng một tương lai đầy bất trắc như thế.

Có lẽ những điều đó đã không cho phép gã nói ra những gi` gã muốn nói. Va` gã đã phải quyết định lựa chọn một con đường cho tương lai, không còn cách nào hơn la` ra khỏi đất nước va` xã hộì đen tối này, du` vẫn biết rằng rủi sẽ nhiều hơn la` may mắn.

Gã đến chào tư` biệt nàng, va` có linh cảm rằng sẽ chẳng bao giơ` được gặp lại nàng một lần nữa. Nhưng bất hạnh vẫn chưa buông tha gã; va` rồi một đêm tháng ba đó, gã lại được đưa vào một loại địa ngục khác của trần gian.Thời gian trôi qua, gã cũng được trở vê`, để rồi gã được biết rằng nàng đã an toàn trên chiếc tàu rời đất nước, cũng vào cái đêm tháng ba đó. thật la` một điều ky` ngộ. Nàng đã để lại sau lưng những bạn be` trong đó có gã, nàng đã để lại cả một thành phố buồn thiu.

“ Em còn nhớ hay em đã quên
Nhớ Saigon mưa rồi chợt nắng…”

Chắc hẳn nàng đâu thể quên được cái thành phố đầy những kỷ niệm đáng yêu như thế . Giơ` thi` chỉ còn lại gã va` nỗi buồn. Gã ở lại để rồi cứ mỗi buổi chiều tối, gã lại đạp xe đi khắp nơi , đi để ngồi quán café với mấy người bạn còn ở lại, đi để tìm một cơ hội khác. Có khi cứ thế ma` đi, chẳng có mục đích gi` cả. Có nhiều lần gã đạp xe trên con đường phố cũ, nhìn vào ngôi nha` ma` gã đã từng được ngồi nghe nàng kể chuyện, bây giơ` không biết nàng ở đâu nhỉ?

“ Mắt biếc năm xưa nay đâu
Bến sao còn đây, tóc mây nào bay
Phố vắng mênh mang mưa rơi
Ước mơ nào nguôi, để nhớ nhung buồn “

Tư` dạo đó gã rơi vào một khoảng không gian va` thời gian thật trống vắng. Gã cảm thấy cô đơn hơn bao giơ`. Bạn be` của gã, một số đã ra đi, những người còn ở lại thi` nản chí, bỏ cuộc. Khi không còn lựa chọn nào họ lần lượt lập gia đình va` lao vào cuộc sống đầy bất ổn.

Chỉ còn lại mình gã vẫn nuôi giấc mộng, cho du` có thể chỉ la` ảo mộng. Gã vẫn còn quyến luyến với những con đường phố quen thuộc, những ngày he` nắng gay gắt, những ngày mưa tầm tã hay những đêm mưa rả rích của tháng sáu.Thế rồi gã cũng được biết nàng đã có hạnh phúc.

“Ôi con đường dài
Cây cao hàng gầy
Ði quanh tìm hoài
Ai mang bụi đó đi rồi “

Gã thấy nàng thật xứng đáng để hưởng những hạnh phúc đó.

“ Nghìn trùng xa cách,người cuối chân trời.
Ðường dài hạnh phuc, cầu chúc cho người…

Gã vẫn tiếp tục theo con đường đã chọn, để rồi những ngày “ ngoài đời” va` những ngày “ trong tù” cứ tuần tự thay phiên như những chu ky`. Gã không nản chí, vẫn cố gắng va` kiên nhẫn, nhưng dường như gã sinh ra để gặp thất bại. Những thất bại cứ liên tiếp theo gã. Thất bại cả vê` vật chất cũng như tinh thần , thể xác, va` khi đến một giới hạn của sức chịu đựng, gã đã kiệt quệ, gã đã bị đánh gục. Gã đã phải vào bệnh viện để dưỡng bệnh. Một thời gian sau, gã cũng lấy lại được tinh thần, gã thấy rằng mình vẫn cần phải sống để một ngày nào sẽ thấy được chân trời. Gã vẫn còn hy vọng …..

“..Và con tim đã vui trở lại..”

Vài năm sau đó, gã đã tìm được tình yêu, gã cùng người yêu đến được bến bơ` tự do, giấc mơ đã thành, không còn la` ảo tưởng nữa. Gã bắt đầu làm lại cuộc đời cho du` có hơi muộn màng. Thời gian vùn vụt trôi qua trên cuộc sống nơi xứ người .Tất cả chuyện xưa như đã chìm vào quá khứ.

Một ngày của mười tám năm sau. Như một điều ky` diệu. Ðiện thoại reo vang, gã nhận ra đươc giọng nói quen thuộc của ngày nào, cái âm Bắc kỳ pha lẫn một chút Huế của ngày xưa đó…Ðất nước Mỹ bao la như thế, nhưng họ vẫn có thể lại tìm đến được với nhau. Gã va` nàng ở cách xa nhau gần nửa vòng trái đất, ky` diệu thay ngọn gió. Những hình ảnh tưởng như đã phai mơ` lần lượt trở vê` trong ký ức của gã. Va` gã cũng được gặp lại nàng.

Nàng đã không thay đổi nhiều theo thời gian. Vẫn dáng dấp, nụ cười va` giọng nói đó, họ gặp lại nhau trong một khoảnh khắc thật ngắn ngủi, đâu đủ để ôn lại những gi` đã qua trong khoảng thời gian dài như thế, nhưng cũng đủ để gã cảm thấy vui. Gã vui vi` biết được nàng có một đời sống qúa tốt đẹp va` một mái ấm tuyệt vời. Vậy thi` gã đâu có gi` để phiền muộn nữa. Họ đều có những đời sống riêng hạnh phúc va` những điểm rất tương đồng. Họ chia nhau những lời hát va` những đoạn thơ hay. Họ ôn lại những kỷ niệm năm xưa. Họ kể cho nhau nghe vê` những ngày mưa , ngày nắng; vê` mùa hoa nở, mùa lá rơi. Họ trở thành những người bạn thật thân thiết.

Gã nhìn qua khung cửa sổ. Nơi những giọt nắng của một buổi chiều sắp tàn còn vương lại. Gã thấy vui vui vi` biết đâu ngày mai, gã sẽ được đọc một đoạn thơ hay.

Tịnh Nhiên
Back