KHỈ TỰ THÚ

Kiếp xưa khỉ ẩn cửa thiền
Lỡ yêu trăng gió, lụy phiền vướng chân
Vì chưa quét sạch lòng trần
Tu bao nhiêu kiếp trầm luân hãy còn

Kiếp này khỉ ở trên non
Tuy không tu nữa, tâm còn vương kinh
Nửa như tu, nửa như trần
Mấy phần tục lụy, mấy phần cõi thiên ?

Mỗi lần khỉ được lên tiên
Lại nhào trở xuống cõi phiền rong chơi !
Mỗi lần nghiệp chướng rớt rơi
Lại ôm kinh kệ mong lên cõi Trời

Xuống lên hai nẻo luân hồi
Nẻo đi không nỡ, nẻo về không yên
Tâm chẳng lặng, thân chẵng an
Nên đuôi khỉ rụng, ở nhờ nhân gian

Đổi tên Kim Mỹ Lê Dương
Bạn bè gọi Khỉ Cô Nương. Thiệt tình !!

Ba 2003
Back