Mộng Thơ

Thi sĩ... cái mộng cao hơn tầm với của tôi... Ngày xưa, thuở áo trắng Trưng Vương, tôi đã yêu thơ văn và đã không chút ngại ngần chọn ban C... Thơ văn đã nhập hồn tôi tự bao giờ, tôi cũng chẳng biết... Phải chăng là Bố tôi đã nhuộm thắm hòn máu của người trong bụng mẹ bằng những lời thơ mà Bố tôi đã đọc cho Mẹ tôi... Và đến khi bắt đầu biết nghe được những vần a, b, c... tai tôi lại được rót đầy những lời bình, giải, luận thơ của Bố tôi với các bạn bè... Tôi nghĩ chất xám trong đầu tôi đã bị tẩm ướt vì thơ... Khi tôi chớm tuổi mơ mộng thì Bố tôi lại cấm tôi không được viết văn, làm thơ... Vì yêu Bố, tôi vâng lời không làm thơ nhưng không có nghĩa là thơ sẽ chết trong tôi... Tôi không hiểu tại sao, tôi buồn buồn... Bố tôi dỗ, con còn nhỏ quá, mơ mộng chỉ có hại thôi... khi con trưởng thành thật sự thì thơ sẽ chín mùi... Lời Bố tôi khuyên cho đến giờ, tôi vẫn nhớ và thấy rằng Bố tôi nói không sai, tôi hiểu thơ, yêu thơ một cách già dặn, chín mùi hơn... Bố tôi mãi mãi là ông thần Thơ của tôi và tôi cũng sẽ mãi mãi là hòn máu thơ cùa Người... Đến trường học, tôi chỉ mê mệt giờ Giảng Văn thôi, càng lớn càng mê, mê môn học bao nhiêu thì mê cô dạy bấy nhiêu... Nhất là những năm cuối cùng tứ, tam, nhị... với cô Liên Dung, cô Tố Lan... với Cao bá Quát, bà Huyện Thanh Quan, Nguyễn Công Trứ, Tú Xương vv... vá vv... Giờ đây, thời gian đã trôi đi và vẫn tiếp tục trôi... tóc xanh đã điểm màu ngà ngọc của tháng năm... Tôi cố níu lại chút mộng thủa bé thơ bằng những vần thơ - tuy già tuổi nhưng vẫn còn cái ngây ngô của người mới tập tành làm thơ - trước kính tặng linh hồn Bố tôi và sau để tặng các thầy cô, một thời đã dạy dỗ và rèn luyện tôi, một chút hy vọng nhỏ nhoi, sẽ gợi nhớ lại trong lòng thấy cô bóng dáng cô học trò bé nhỏ năm nào...

QUA ĐÈO NGANG

Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà
Cỏ cây chen đá, lá chen hoa
Lom khom dưới núi, tiều vài chú
Lác đác bên sông, rợ mấy nhà
Nhớ nước đau lòng con quốc quốc
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia
Dừng chân đứng lại trời non nước
Một mảnh tỉnh riêng, ta với ta

(Bà HTQ)

Nguyệt Minh xin họa lại như sau:

CẢM XÚC NGÀY VỀ THĂM QUÊ

Nhẹ vương cánh sắt* ánh chiều tà
Mây tụ lưng trời tựa đoá hoa
Cứ ngỡ ngày đi lìa biệt nước
Không ngờ giờ lại về thăm nhà
Tha hương lòng khắc son vần Quốc
Viễn xứ dạ tô thắm chữ Gia
Băm mấy năm qua tóc đã bạc
Trăng thơ quê mẹ vẫn trong ta...

Nguyệt Minh (63-60)

HOÀNG HẠC LÂU

Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc Lậu
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du dụ
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ
Phương thảo thê thê Anh Vũ chậu
Nhật mộ hương quan hà xứ thị ?
Yên ba giang thượng sử nhân sầu
(Nguyên bản)

Nguyệt Minh họa:

HOÀNG HẠC LÂU

Người xưa cỡi hạc bay nơi nao
Hoàng Hạc lầu trơ dáng nghẹn ngào
Cánh hạc mịt mù không trở lại
Trắng mây vẫn đấy vạn năm sau
Hán Dương lộng bóng cây yên lặng
Anh Vũ đồi xanh cỏ phủ mờ
Ngả bóng ác tà đâu xóm cũ
Bên sông sóng gợn ...dạ ai sầu!

Nguyệt Minh (63-60)

NHỚ SÀI GÒN

Dừng chân ghé lại bến Sài-gòn
Đô thị miền Nam mảnh đất son
Sáu tháng mùa mưa đồng lúa chín
Nửa năm trời nắng vườn hoa thơm
Đường xưa mộng đó lòng chua xót
Lối cũ mơ đây dạ héo hon
Thơ ấu quê xưa tình trọn nhớ
Nghìn năm yêu mãi ánh trăng non...

Nguyệt Minh (63-60)

NHỚ VỀ HÀ NỘI

Lìa xa Hà Nội tuổi còn thơ
Băm sáu phố phường sương khói mơ
Mặt nước Hồ Gươm cây rủ lá
Mái chùa Hương Tích nhện buông tơ
Mưa phùn thổn thức hờn vong quốc
Gió bấc nghẹn ngào hận cố đô
Cảnh đó tình đây ... đâu bóng cũ ?
Mình ta ấp ủ mảnh trăng xưa..

Nguyệt Minh (63-60)

Back