Một Ðêm Mưa

Từ giã Trưng Vương và tiếp tục lên Ðại học. Nguyên một năm dự bị khoa học, tôi chỉ cặm cụi với vạn vật, toán, lý hoá, chẳng để ý trau dồi sinh ngữ. Rồi một lần giáo sư trưởng khoa mời vài giáo sư Mỹ đến trường diễn thuyết về những khảo cứu mới, kỹ thuật tân tiến để bổ túc tầm hiểu biết cho sinh viên. Chả biết các bạn của tôi ra sao, có thu thập được điều mới lạ như thày mong mỏi hay không? Chứ tôi thì thật là xấu hổ. Thộn ra như vịt nghe sấm. Có hiểu gì đâu. Giảng đường im phăng phắc. Cứ như là chăm chú lắng nghe và theo dõi vấn đề lắm. Chứ thật tình có mấy đứa hiểu được gì. Vài anh còn dọa nhau là thày sẽ cho thi. Nghĩ bụng thi mà phải bàn luận những vấn đề của buổi diễn thuyết hôm đó, chắc sinh viên rơi rụng như sung chín. Trong buổi diễn thuyết, họ hỏi có ai thắc mắc gì không, có câu hỏi gì không, chẳng ai trả lời, lúc ấy im lặng là vàng. Sau buổi diễn thuyết, bạn bè nhìn nhau cười xòa, thông cảm, không nói nên lời.

Từ hôm đó tôi mới giật mình tự xét lại trình độ Anh văn của mình. Sao mà thê thảm, chắc phải đi học thêm, chứ không mai mốt ra trường, mang tiếng là cô cử, mà trình độ ngoại ngữ kém cỏi thì làm sao giao thiệp trong những công việc liên quan đến các nước ngoài, nhất là nước Mỹ. Ðó là chưa kể nếu muốn lên Cao học, sách Việt dịch không bao gồm đầy đủ những phát minh mới, nhất định sinh viên phải có trình độ ngoại ngữ kha khá để nghiên cứu thêm sách ngoại quốc.

Tình trạng thê thảm này là sự cố hữu, vì tôi không thích ngoại ngữ từ bé. Văn chương Việt thì say mê, nghiền ngẫm thơ văn, chứ ngoại ngữ sao lại lười. Nhất là Anh ngữ. Chỉ cố giữ cho khỏi bị điểm thấp thôi, chứ không bao giờ cảm thấy hứng thú học. Năm đệ thất chọn sinh ngữ thì lại chọn Pháp văn, vì lúc ấy ra vẻ thời trang, tập tành ư ử mấy bài nhạc Pháp thịnh hành. Thích hay không thích, đến đệ tam phải chọn thêm một sinh ngữ nữa. Anh văn. Thì thôi cũng đành phải học, nhưng học cầm hơi cho đầy đủ chương trình bắt buộc.

Biết thân hiểu phận mình, tôi đành ghi học thêm lớp luyện thi Anh văn ở trường Diên Hồng, cùng trên đường Yên Ðổ với thư viện Ðắc Lộ. Thôi thì chiều nào cũng đến thư viện học. Ngồi học chán, phóng xe đến Diên Hồng học Anh văn cũng là một cách để xả hơi. Tôi ghi lớp học hai giờ trưa, là giờ buồn ngủ nhất trong thư viện. Cứ ăn trưa xong, cầm cự giỏi lắm chỉ được một tiếng là đôi mắt rã rời rồi. Không có ảnh Ðức Phật trước mặt, mà cứ gật gù khấn lia lịa. Nhiều lúc lờ mờ nhìn thấy người ngồi trước mặt mình tủm tỉm cười. Sao mà ngượng, phải đứng lên tìm không khí mới.

Ngày đầu tiên vào lớp học. Loanh quanh mãi, hai giờ rồi vẫn chưa tìm ra lớp. Vừa thấy một người đi ngược chiều, vội níu hỏi:
- Thưa chào anh, anh có biết lớp 213 ở đâu không ạ
Anh tủm tỉm cười, rồi chỉ về phía trước:
- Phía này chị ạ. Cửa đang mở mầu xanh.
Nhìn theo tay anh chỉ, lí nhí cám ơn, rồi vội vã rảo bước về hướng đó. Lớp học đã đông kín học sinh. Chưa có thày giáo. Các em nho nhỏ chiếm những bàn đầu. Dĩ nhiên là tôi đi thẳng xuống cuối lớp, tìm một chỗ trống ngồi xuống, và đưa mắt nhìn quanh. Hình như mình là học sinh già nhất lớp thì phải. Ðang ồn ào, lớp học chợt im lặng. Thày giáo vừa bước vào lớp. Ồ, là người đàn ông mình mới gặp ở hành lang. Là thày dạy tôi lớp này. Nguyễn Châu Duy. Thày còn trẻ và vui nhộn. Cũng có dáng đạo mạo ra vẻ thày lắm, nhưng đôi mắt . . đa tình quá. Ôi, nửa hồn tôi chết lặng. .
Vẫn biết trình độ Anh văn của mình khiêm nhường nhưng tôi cũng không ngờ mình lại ghi học với toàn các em trung học nho nhỏ. Không ai là sinh viên cả. Nên lúc tự giới thiệu mình cho thày và cả lớp nghe, đến là ngượng. Lại càng ngượng hơn khi nhìn thày giáo trẻ ngạo nghễ đứng trên bảng giảng từng câu từng chữ anh văn cho mình. Tôi tự an ủi, thôi cố gắng học, rồi cũng sẽ giỏi. Có công mài sắt có ngày nên kim.

Sao lạ, bỗng dưng lại thích học Anh văn! cứ ngong ngóng đợi từng ngày đến trường Diên Hồng. Chưa bao giờ tôi lại thích học ngoại ngữ như lúc này. Học cặn kẽ từng câu, hiểu từng cách dùng văn phạm, luyện giọng lưu loát để khi vào lớp, đến lượt mình đọc câu thí dụ sẽ không bị ngập ngừng. Duy thường đứng ở cuối lớp, bên cạnh chỗ tôi ngồi để giảng bài. Thoáng bồi hồi lúc đầu thôi, nhưng rồi cũng quen. Tuy nhiên, khi đôi mắt nhìn nhau lúc chào anh ra về chả tránh được bối rối.

Hôm ấy xe bị hư, tôi nhờ cậu em đưa đến Diên Hồng, và dặn dò bảy giờ sẽ đón chị ở Ðắc Lộ. Hai nơi này tuy cùng trên con đường, nhưng cách nhau một đoạn xa. Dạo bộ thơ thẩn thì cũng đến. Con đường có nhiều hàng cây cao, tàng rộng chụm vào nhau hứng nắng nên luôn luôn dịu mát. Nắng đổ nhẹ nhàng qua khe lá, rải rác đọng trên thảm cỏ xanh những đốm tròn vàng nhạt. Lối đi bộ trải cuội trắng, lao sao từng bước chân đi. Tôi vừa đi vừa đùa với sỏi, đá nhẹ mấy hòn sỏi lớn chạy lăng quăng, thích thú. Thoang thoảng mùi hoa ngọc lan đâu đó thơm ngào ngạt. Làm tôi nhớ lại thủa học Trưng Vương, nhỏ Tuyết hay đem ngọc lan vào lớp, những cánh ngọc lan mỏng mảnh thật dễ thương. Cánh hoa trắng nuốt, thuôn dài. Tuyết chia cho mỗi đứa vài cánh hoa ép vào vở cho thơm. Ðang quanh quẩn ngó vào vườn bên cạnh đường, tìm xem ngọc lan nhà ai vừa nở, bỗng có tiếng xe lại gần mình rồi tắt máy ngừng lại. Tôi giật mình quay nhìn . . thày Duy, ngồi nghêng ngang trên chiếc Honda mầu xanh lá cây nhạt, chống hai chân xuống đường, khoanh tay lặng yên nhìn, nghiêng nghiêng đầu cười, nụ cười nửa miệng, như thách thức, dọa dẫm là vừa bắt quả tang cái gì. Vì là học trò, tôi thua ngay từ phút đầu, ngượng ngùng ấp úng thưa: - Thưa . . thày.
- Thưa chào chị Diễm Vân
Duy chào lại, bắt chước giọng nghiêm trọng lễ phép của tôi, làm con bé luống cuống thêm, hai tay cứ ôm chặt sách vở, đứng chết trân, di di mấy hòn sỏi trắng dưới chân mình. Duy dựng xe bên cạnh đường, đến bên tôi nói vu vơ: - Hình như ai đó định hái trộm hoa.
Tôi vội vã cải chính
- Dạ không.
Duy dọa thêm:
- Chủ nhà đang đứng nhìn đằng kia, cô bé có năn nỉ không, thì anh đưa đi trốn.
Tôi khẽ liếc vào phía nhà, có thấy ai đâu. Biết mình bị lỡm, tôi lườm nhẹ anh đang tủm tỉm cười. Anh đưa tay mời, khẽ hát:
- Mời người lên xe . . về miền Ðắc Lộ.
Giọng hát ngang phè làm tôi bật cười. Thoáng vui vui vì hình như thiên hạ theo dõi mình trước rồi. Thấy tôi cười vui anh dụ thêm:
- Ðến Ðắc Lộ anh để xe đó rồi mình đi dạo. Anh hứa sẽ giúp hái trộm hoa.
Giọng của anh ngọt ngào, ánh mắt tình tứ, khiến tôi nhẹ dạ ngay.
Duy nổ máy rồi quay sang nhìn tôi nghiêng đầu. Anh hay diễn tả ý mình qua nụ cười, ánh mắt, cử chỉ. Những cử chỉ êm đềm dễ thương nhưng có oai lực làm người đối diện yếu đuối làm theo. Tôi như con nai hiền hòa, lẳng lặng vén tà áo sang một bên rồi ngồi nghiêng sau lưng anh. Hơi ấm áp từ lưng anh tỏa ra thật gần, len lỏi vào tim tôi những cảm xúc dồn dập khác thường.
Ngồi phía sau, tôi cố ý tứ giữ một khoảng cách, không đụng vào lưng người đàn ông mới thân, nhưng chả tránh được. Tay giữ nệm anh ngồi, nên cánh tay mình tì vào lưng chàng. Ðùi mình cũng sát vào anh. Giữ gìn e ngại cũng thế thôi. Duy đang nói gì không rõ, nên tôi tựa vào lưng anh, dướn người ra đằng trước để nghe.
- Anh bảo gì ạ
Vô tình hay cố tình anh quay lại. Môi anh phớt nhẹ trên má, làm mặt tôi rực nóng. Ngượng ngùng nhưng vui vui. Tôi liếm nhẹ môi mình như tự thú một thoáng mơ chợt đến.
- Hay hôm nay Vân nghỉ một bữa học Ðắc Lộ nhé
Tôi dạ đồng ý ngay. Chả ngần ngại, chả giữ kẽ gì cả. Quên cả lời hứa với mẹ là không hẹn hò đi chơi nếu chưa nói với mẹ. Chao ơi mình hư ghê.

Sau ngày làm quen, Duy theo tôi đến thư viện, để xe ở đó, hai đứa đi dạo một vòng. Ði bên nhau, kể cho nhau nghe chuyện vui buồn trong ngày, chuyện học hành, những dự tính tương lai.
Rồi một ngày anh không vui, yên lặng suốt khoảng đường dài, ánh mắt nhìn bâng khuâng, tôi lên tiếng hỏi trước, anh mới cho biết là đã nộp đơn đi Mỹ. Nếu được chấp thuận, chỉ vài tháng thôi, hai đứa sẽ xa nhau. Tôi buồn quá muốn khóc. Rồi anh hỏi, có trách anh không? biết mình sắp đi còn làm quen, để vương vào em những nỗi buồn.
Thật sự, tuy buồn, nhưng tôi chả ân hận đã quen và thương anh. Cám ơn tình yêu đến, dù ngắn ngủi mong manh, nhưng sâu đậm, đáng ghi nhớ suốt đời. Tưởng tượng mai đây chia cách, rất buồn, nhưng lại cảm thấy yêu anh nhiều hơn, yêu từng giây phút bên anh, yêu ánh mắt tình tứ, yêu những ngón tay anh lùa nhẹ tóc mình mơn man. Thỉnh thoảng anh mượn cớ nhặt lá me li ti vương trên tóc, để vuốt ve bờ tóc xõa ngang lưng. Anh còn mượn cớ, học nhiều rồi em đã mệt, để rủ tôi đi dạo trên con đường dài êm ả dịu mát. Rồi mượn cớ dạy kèm Anh văn, để đến nhà, ngồi bên nhau mỗi buổi chiều.

Ngày tiễn anh ra phi trường, Duy đến nhà, tôi trao tặng anh chiếc khăn len quàng cổ mình đan. Anh ôm tôi sát vào ngực cùng với chiếc khăn len, cúi hôn nhẹ trên má đang ướt, anh thì thầm.
- Cám ơn em. Anh sẽ giữ khăn suốt đời.
Tôi vùi mặt vào ngực anh. Lời tắc nghẹn.
Sau đó, Duy đưa tôi đến nhà để đi cùng với gia đình anh ra phi trường. Chàng giới thiệu "cô bạn gái thân nhất" với bố mẹ và cô em gái đang ngồi đợi ở phòng khách. Không khí gia đình nửa vui nửa buồn. Tôi chào mọi người, trả lời rất ngắn những câu hỏi làm thân rồi lặng yên. Ngay cả lúc ngồi trên xe, không ai nói nhiều. Ngoài gia đình, bạn Duy chỉ có tôi và ba người bạn thân từ thủa trung học. Các anh ấy cũng lái xe đằng sau. Tôi lặng lẽ theo mọi người vào trong phi trường. Mẹ và em của Duy nước mắt ngắn nước mắt dài. Sướt mướt, dặn dò, nhớ thương. Ba của Duy nhìn con với ánh mắt tự tin, gật gù hài lòng. Những người bạn thì cười đùa vui nhộn, vỗ vai anh với lời chúc thành công. Tôi đứng yên một chỗ, nhường thời gian tiễn đưa ngắn ngủi này cho gia đình của anh. Thỉnh thoảng Duy đến bên cạnh, vuốt ve dỗ dành. Tôi mỉm cười nhìn anh không nói, nướt mắt cứ ứa trào dấu diếm sau làn kính thẫm. Trước khi lên máy bay, anh ôm tạm biệt từng người thân, bắt tay bạn bè, và cuối cùng ôm tôi. Tôi run rẩy trong vòng tay anh ghì chặt. Thoáng nghe thấy tiếng nấc nhẹ của mình. Hình như mắt anh cũng đỏ, long lanh làn nước mắt mỏng . . .

Hai mươi năm trôi qua. Bao nhiêu thay đổi, trăm nỗi lao đao. Tôi lầm lũi bước theo chân thời gian, trải qua những niềm vui nỗi buồn, và rồi, từng ngày tuần tự qua đi như thoáng mơ. Tất cả trở thành kỷ niệm, như những lớp cát mỏng lắng xuống đáy hồ. Có những lúc mặt hồ gợn sóng, nhớ lại kỷ niệm đẹp đã quá xa, chợt tiếc nuối, ngậm ngùi . .

Phần giới thiệu hai họ đã xong. Nhà hàng nhốn nháo dọn dẹp bát đĩa và xếp lại bàn ghế để một khoảng trống ở giữa phòng làm sàn nhảy cho phần khiêu vũ cuối cùng. Ðám cưới đông đảo, nhưng tôi chẳng quen ai, ngoài những người bạn Mỹ làm cùng sở, ngồi chung một bàn. Ðang đứng tránh vào một góc phòng, nhìn quanh quẩn, khách dự đám cưới hầu hết là người Việt Nam như mình, nhưng lại xa lạ. Vài người cởi mở khẽ gật đầu chào xã giao. Bỗng nhiên ánh mắt tôi ngừng lại . . Ô! đứng xa một khoảng cách dường như có khuôn mặt ai . . quen quen . . rất quen. Nụ cười ánh mắt đó . . rất quen, đang nhìn tôi đăm đăm. Quên cả ý tứ, tôi ngẩn ngơ nhìn không chớp mắt. Nắm chặt tay mình tự hỏi có phải đang trong mơ. Giấc mơ xa cũ lắm rồi, từ một quá khứ xa xôi, bỗng trở lại thật rõ ràng trước mắt. Người ấy tiến lại gần, . . gần hơn, . . nụ cười ánh mắt rõ ràng hơn.
- Trời . . anh Duy
Thốt khẽ tên anh rồi vội cắn môi mình cho khỏi bật khóc. Lời đã nghẹn, nước mắt chực trào, niềm xúc động dâng cao. Tôi run rẩy dựa vào tường. Anh đến gần, điềm nhiên giữ nguyên nụ cười:
- Là em phải không?
Là giọng anh ấm áp ngọt ngào. Không phải là âm hưởng của kỷ niệm. Là thật. . là anh. Quá bất ngờ, tôi thẫn thờ cả hồn, buông câu vô nghĩa:
- Dạ . . sao . . sao lại gặp anh.
Cả hai sờ sững nhìn nhau không chớp mắt. Bản nhạc tango bắt đầu. Một trang giấy trắng, đã cũ, còn nguyên cũng bắt đầu. Anh nghiêng đầu mời mọc. Tay đón tay dìu ra sàn nhảy. Hơi ấm từ vòng tay ôm vẫn như xưa. Bao năm rồi vẫn còn nguyên, từ nụ cười ánh mắt của anh, cả đến niềm xúc cảm sâu thẳm trong tim mình, đã nằm yên hai mươi năm dài, tưởng không tồn tại với thời gian, hôm nay trở lại, sống động hơn, rạo rực hơn, như nhịp bước tango dồn dập. Vẫn còn cảm giác bàng hoàng, cả hai không nói gì cho đến hết bài hát. Bài kế tiếp là điệu Slow, nhẹ nhàng. Anh thì thầm hỏi gần sát bên tai:
- Em đi với ai.
Môi anh chạm phớt vành tai làm mặt tôi bừng nóng.
- Dạ, cùng với vài người bạn cùng sở.
Anh nhìn quanh, ngập ngừng:
- Thế . . ông xã của em.
Tôi lắc đầu cùng một thoáng thở dài, giải thích:
- Em với anh ấy ly dị lâu rồi. Ðã hơn năm năm.
Anh nhìn tôi vẻ ngạc nhiên, ánh mắt nửa xót xa, nửa vui mừng:
- Ly dị ? Còn em . . cuộc sống bây giờ ra sao.
Tôi cười nhẹ, nhạt nhòa:
- Em có ba cháu. Các con ở với em. Cuộc sống bận rộn, bình thường. Còn anh . . chị ấy . .
- Phượng ở nhà, anh đi một mình.
Hai đứa yên lặng. Nhạc dìu dặt, từng bước chân nhảy chậm, như bước chân dò dẫm trở lại thăm khu vườn cũ. Khu vườn tình yêu năm xưa, khi hoa còn là nhụy non hé nở, có hương ngọc lan tỏa thơm ngào ngạt, có cuội trắng lao sao lối bước. Nắng năm xưa rất dịu dàng, len lỏi qua cánh lá me li ti . .

Trong không khí dạ vũ vui nhộn, có hai tâm hồn đang mênh mang trong khoảng lặng. Bản nhạc sắp dứt, anh hỏi khẽ:
- Mình ra ngoài. Anh đưa em về.
Chẳng ngần ngại, tôi nhận lời ngay:
- Dạ, em nói qua với mấy người bạn
- Anh đợi ở ngoài
- Dạ
Tôi chạy lại bàn chào mấy người bạn, chào chủ nhà, rồi vội vã đi ra ngoài.

Xe đã đậu sẵn chờ trước cửa nhà hàng. Trời bắt đầu vào thu, gió hây hây mát, niềm vui ngập tràn. Hai đứa nhìn nhau, không ngăn được nụ cười trên môi. Anh mở cửa mời tôi lên xe, rồi lái ra khỏi thành phố. Những con đường ngoại ô dài, yên vắng, đậm mầu đêm. Lác đác ánh đèn nhà ai như sao khuya lấp lánh. Anh lên tiếng đánh tan không khí yên lặng:
- Em vẫn thế. Nhìn thấy em, anh nhận ra ngay. Lúc đầu không dám chạy lại, sợ em làm mặt lạ.
- Em định làm mặt lạ.
Anh cười tình tứ:
- Nhưng em chả vờ không được.
Bị nói đúng tim mình, tôi cúi mặt ngượng. Anh hỏi tiếp:
- Kể cho anh nghe, những gì xảy ra cho em bao năm qua. . tại sao lại gặp chuyện ly dị
Tôi ngại ngùng, nhìn mông lung ra ngoài, trước mặt là một khoảng đen sậm, rồi chậm rãi nói:
- Chuyện của em không vui, đã vào quá khứ. Em không muốn nhớ, không muốn nhắc đến. Có lẽ, em quên lâu rồi.
Duy biết ý, tôn trọng chuyện riêng tư của tôi, không hỏi tiếp. Yên lặng một lúc, anh quàng vai tôi kéo nhẹ sát bên mình. Bàn tay tìm bàn tay. Những ngón tay đan vào nhau khít khao, lời anh trữ tình:
- Anh nói yêu em mấy lần rồi
Tôi quay nhìn anh nửa giận nửa thương:
- Dạ chưa lần nào.
- Cả ngàn lần, nhưng em không nghe.
Tôi ngả vào vai anh, lắng nghe từng câu yêu thương trên môi người yêu xưa:
- Lần đầu gặp em ở trường Diên Hồng, anh đã thương em rồi. Cô bé hỏi thăm lớp học, lại đúng vào lớp của mình. Có phải là duyên kỳ ngộ không? Thủa đó anh biết mình sẽ đi nên không dám quen biết ai, sợ tạo chuyện dở dang. Nhưng khi gặp em, chẳng đừng được. Rồi hơn hai mươi năm, tưởng như đã mất, hôm nay tình cờ gặp nhau . . thật nhiệm mầu.
Tôi say xưa nghe anh kể chuyện xưa cũ, nhắc lại kỷ niệm. Nghĩ lại giây phút mới gặp nhau, tâm hồn rộn rã, tràn ngập những yêu đương, như thủa mình còn rất trẻ . . mới yêu. Nhìn nhau một thoáng vu vơ, anh lại tiếp:
- Bây giờ gặp lại, anh chả để mất em đâu . . mình yêu nhau, sẽ lấy nhau.
Giọng anh thiết tha, tôi thấy tim mình quặn nhẹ những nỗi đau. Nỗi tủi phận dâng lên khiến tôi muốn khóc. Anh không để ý, vẫn kể lể:
- Em biết không, mất liên lạc với em năm 75. Anh gửi tin tìm kiếm khắp nơi, suốt mấy năm liền, cô đơn tuyệt vọng, lấy vợ, rồi cũng chả vui. Chỉ được vài năm đầu, anh không chịu được nữa, nên bỏ đi sang Bỉ, sống một mình bên ấy. Ba năm.
Anh chép miệng lắc đầu:
- Tại sao lúc đó lại không gặp em?? Anh mới trở lại năm ngoái, vợ anh níu kéo hôn nhân, hứa sẽ thay đổi, nhưng tình cảm anh đã lạnh rồi . . bây giờ gặp em, anh như người sống lại . .
Tôi buông tiếng thở dài, tiếc nuối cho mình cho anh. Tay anh xiết nhẹ dỗ dành:
- Chuyện ly dị của vợ chồng anh không khó khăn đâu. Không có con . . sớm muộn gì cũng đường ai nấy đi. Thật sự, Phượng đã đề nghị ly dị một lần, anh không có ý kiến, nhưng ba mẹ hai bên ngăn cản không đồng ý, nên lại thôi, và sau đó anh bỏ đi xa.

Tôi phải làm sao đây. Thương anh ngập lòng. Xót xa anh trong hôn nhân rạn nứt. Nhưng . . những người trong cuộc đang cố níu kéo hàn gắn sự đổ vỡ của hôn nhân, thì . . tôi phải làm sao đây? Sao tình yêu của tôi trở lại sau khi đã lỡ làng. Ðối diện với dang dở rồi mới gặp gỡ nhau, như ngày xưa. Lúc nào cũng có một khoảng cách giữa hai đứa. Tâm hồn rất gần nhưng tầm tay với lại rất xa. Ôi! Tình yêu thật tội nghiệp, lúc nào cũng bị hoàn cảnh đè nén, bị thời gian lấn áp. Mà những kẻ yêu nhau thì lại quá yếu đuối. Buông xuôi cho số phận, ép buộc con tim phải chấp nhận sự thiệt thòi, chịu đựng nỗi xót xa. Nước mắt chợt chảy dài trên má, nhỏ giọt xuống tay anh. Chàng xoa nhẹ má tôi dỗ dành:
- Ðừng khóc. Tin ở anh. Anh yêu em suốt đời. Mình sẽ không bao giờ xa nhau nữa. Em sẽ không bao giờ rơi nước mắt . .

Tôi thổn thức từng câu anh hứa. Cắn nhẹ môi, cố ngăn niềm xúc cảm dâng trào. Chẳng nghĩ gì nữa. Chỉ biết bây giờ mình đang trong vòng tay anh, rất ấm. Thế giới của hai người thật riêng biệt êm đềm, chan chứa tình yêu thương. Không nhìn thấy gì bên ngoài. Không nghĩ gì xa xôi . .

Những đầu ngón tay xoa nhẹ nhẹ vào lòng bàn tay mình, truyền cảm giác rạo rực len lỏi vào từng tế bào, gợi lên những khát khao, mơ ước, từ những kỷ niệm thân ái xa xưa, cơn gió thoảng nào đưa hương ngọc lan mênh mang khắp khoảng đường dài, âm thanh của sỏi đây đó lao sao. Ðã cũ rồi, đã xưa rồi, nhưng hôm nay thật mới lạ, tuyệt vời. Lời ân ái dịu dàng của tình yêu như ngàn tia nắng lung linh đầm ấm ngấm vào hồn những rung cảm chơi vơi. Tôi lim dim ngủ, mơ màng chìm trong âm thanh tình yêu vừa trở lại . .

Mưa nặng hạt. Từng tiếng khô khan rơi trên nóc xe đánh thức giấc mơ đang chập chờn. Tôi choàng tỉnh nhìn đồng hồ trước mặt:
- Khuya rồi em phải về.
Anh chiều ý gật đầu, rồi vòng xe lại.

Xe trở về thành phố. Khuya, nên con đường vắng lặng, ánh đèn ướt mưa lung linh. Tôi chỉ lối cho anh lái về nhà mình. Anh đậu xe bên cạnh nhà, tắt máy. Mưa rơi tầm tã. Gió rít từng cơn cuốn lá rào rào, rung nhẹ thân xe. Hai đứa nhìn nhau bâng khuâng câu từ giã. Nhưng . . vòng tay không đợi, vội vã ôm ghì xiết nhau . Khuôn mặt thật gần. Ðôi môi cuống quýt tìm mắt môi.

Tình yêu hai mươi năm như sóng đại dương dâng trào. Sóng vươn cao ngạo nghễ, khắc phục. Như phiến rong mềm bồng bềnh trên biển, tôi quay cuồng trong những cơn sóng cuốn tiếp nối nhau. Sóng đưa rong lên cao chơi vơi, sóng cuộn rong chìm đắm. Không kịp thở, chẳng rụt rè. Là sự đợi chờ mong ước từ lâu, nên buông lơi, ngây ngất vị ngọt ngào trên môi với bao rung động náo nức rộn ràng. Toàn thân mình mềm nhũn trong cảm giác gần, thật gần của vòng tay xiết. Cảm giác này thật lạ, như chịu thua như buông thả, như tận hưởng như tìm kiếm.
Thời gian như ngừng trôi, mưa như ngừng đổ . .
Nhưng rồi, ngọn sóng nào cũng trở thành bọt trắng xóa mong manh, tan biến vào bãi cát mịn khi sóng gặp bờ.

Ðèn trước cửa nhà bỗng bật sáng. Ðôi vòng tay buông nhau trở về với thực tế. Trong nhà, Thuyên, cô bé giữ trẻ vén màn cửa sổ nhìn ra ngoài. Tôi quay cửa kính xe xuống, vẫy tay ra hiệu cho Thuyên biết là mình đã về. Cô bé quay vào lấy dù rồi mở cửa chạy ra, lại bên xe:
- Thưa cô đã về. Các em đã ngủ yên rồi cô ạ.
Tôi mỉm cười dúi tiền vào tay Thuyên dặn dò thêm:
- Cô cám ơn em. Ði cẩn thận nhé. Chúc em ngủ ngon.
Cô bé dạ khẽ, cám ơn, rồi rảo bước vội vã về nhà gần đó.

Tôi quay lại nhìn anh ngập ngừng chào:
- Good night anh. Em vào nhà không các cháu thức giấc.
- Anh đưa em vào nhà.
Tôi chần chừ, lòng mình rất muốn, nhưng lại phân vân từ chối:
- Thôi . . mưa lại ướt anh, em có dù.
Anh nhìn tôi vương vấn:
- Mai anh đi về sớm. Em yên tâm. Anh sẽ nói chuyện với vợ, thu xếp chuyện gia đình và . . sẽ gọi cho em.
Tôi cúi mặt thoáng thở dài lắc đầu. Anh lo âu hỏi:
- Sao? có chuyện gì?
- Thôi anh . . đừng làm gì cả. Sẽ buồn nhiều người.
Anh nhìn tôi thoáng bất bình:
- Thế còn anh và em, mình cũng đã buồn nhiều rồi
Tôi cúi mặt không dám nhìn anh. Lắc đầu nhẹ nhẹ:
- Chắc phải chịu vậy. Em sợ mình không thể tìm thấy hạnh phúc trên sự đau khổ của người khác. .
Nói đến đây tôi sắp khóc rồi nên nói vội vì lời mình đang bị nghẹn:
- Em . . đã hứa hôn
Duy cau mặt, nhắc lại từng câu se sắt:
- Em đã hứa hôn. Với ai ?
- Một người bạn . . cũng rất thương yêu em.
Anh buông tiếng thở dài. Tôi mở cửa xe, vùng chạy ra ngoài mưa. Mưa rơi xối xả trên mặt trên tóc, đẫm ướt thân người, tâm hồn tả tơi.

Vào nhà, thật im vắng. Không bật đèn phòng mình, tôi lặng lẽ nhìn qua khe cửa sổ. Trong bóng tối, anh vẫn ngồi yên trên xe, lung linh điếu thuốc. Xót xa tình yêu, xót xa anh. Tôi gục xuống giường ôm chặt gối vào ngực. Nước mưa thấm buốt da thịt, thấm sâu vào trái tim, lạnh quá. Vùi mặt vào gối, tôi nức nở khóc . . một mình trong đêm mưa.

Ánh Mai
4/05

Back