Một Người Gọi Là Bạn
(Tặng Du Mùa Đông xưa)
J và Hương (Việt Nam)

Thật là ngạc nhiên và thú vị khi chúng tôi gặp nhau, sự bí mật đã được mở toang tựa hồ cánh cửa nhỏ của căn nhà ẩm mốc đón những tia mặt trời. Tôi cảm nhận nơi bạn những sâu lắng đầy chất thơ mộng trong từng câu thơ đầy tình người và cả tình với ngàn hoa nội cỏ - rồi một đôi khi ẩn giấu những tâm tình mãnh liệt dẫn dắt đến vô vàn ngã rẽ trên con đường đời thăm thẳm trong ngàn ngôn từ trải dài trên trang giấy. Với tôi sự háo hức về một người bạn lạ lẫm luôn khiến tôi mơ mộng và vẽ vời cho một điều gì kỳ thú (tôi có lạc quan quá chăng, với một cấp số nhân?). Và chúng tôi đã tìm đến nhau.

Tôi và người bạn ấy cùng tinh khôi một màu áo trắng - cùng ban sơ trên con đường đầy rối rắm cho những ý tưởng của một ngày mai trong từng nét bút. Chúng tôi cùng nhau hít thở bầu không khí lao xao những tiếng cười trong từng vòm cây xanh ngát của Trưng Vương.

Chúng tôi trao nhau những dòng viết ngắn vẩn vơ khi tâm tình bối rối trước sự đổi thay của cách sống (không phải là sự sống) - tôi và bạn bỗng nhiên bước qua một ngưỡng cửa đời không hề dự kiến, chúng tôi đôi khi cũng phải nhỏ những giọt nước mắt cho những bằng hữu đã quá xa xôi và không hề gặp lại.

Đó là những câu chuyện đã qua lâu lắm rồi, ký ức về những tháng ngày xa xưa ấy luôn làm tôi đắm chìm (tuy chỉ trong một khoảnh khắc, tưởng như mình còn một thuở “áo trắng đơn sơ mộng trắng trong”) và cười hồn nhiên trên khuôn mặt đã thoảng bóng chiều. Luôn luôn, như xưa có ai nói với tôi “đây là người mà bạn muốn”.

Có những đổi thay của cuộc đời. Cuộc sống , với những ý nghĩ thầm lặng buồn bã ẩn giấu trong tiếng cười rộn rã - bạn tôi vẫn cảm nhận được nơi tôi luôn bất an và luôn tuyệt vọng. Tôi đã vất bỏ những đam mê trên từng nét chữ, tôi đã chôn vùi những ngôn từ vẽ vời mộng mị và những tro tàn của từng ngàn tờ lịch. Tôi phiêu du trên những mùa đông giá lạnh của vùng đồi núi thảo nguyên bát ngát màu xanh với khoảng không thật kỳ diệu chập chờn trong mù sương. Mùa đông, mùa đông trải dài cho 2/3 của đời người cho một năm. Tôi nhớ đến người bạn nhỏ bé ngộ nghĩnh của một thời vàng son thánh thiện và bạn ấy với những chân tình, những thi vị của mùa đông đầy mộng ảo đã thôi thúc và phá vỡ những ảm đạm cho niềm vui bùng cao lên khi tôi gặp lại tôi trên đỉnh điểm tâm hồn bạn.

Back