MỘT THOÁNG NHỚ MONG MANH

Khởi tự đâu để tôi trở về với quá khứ đây... Thoáng một chốc đã mấy chục năm, một giấc mộng chẳng lâu...
Tôi tự ví mình như Lưu Nguyễn lạc thiên thai, ngỡ ngàng tìm lại quê hương, bạn bè và những ngày xưa yêu dấu...
Tìm đâu đây... có chăng chỉ là chút hồi tưởng... Ngày đó, cái ngày xa xưa đó, hình ảnh cô bé với tà áo dài trắng Trưng Vương vẫn muôn đời muôn kiếp trong tôi...Trưng Vương, nơi mà tôi đã gửi gấm quãng đời thơ mộng của tôi, một sự lựa chọn không bao giờ hối tiếc...
Tôi yêu Trưng Vương, cái mái trường nho nhỏ nhu mì, cái trường Bắc kỳ di cư, thầm lặng như những cô gái Hà-nội vương kiếp tha hương... Có cái gì thật lãng mạn, thật kiêu sa, ẩn trong một vẻ đẹp yêu kiều của xứ Hồ Gươm cổ kính ngàn năm văn vật... Nó khác hẳn cái e ấp gợi tình của xứ Huế thần kinh mơ mộng và cũng không giống hẳn cái chân tình cởi mở thật thà của Sài-gòn, Hòn ngọc Viễn Đông... Trưng Vương của tôi muôn đời mãi là thế đó... Cả một khung trời tuổi thơ với những tiếng cười đùa tinh nghịch trêu cô phá thầy, tiếng mày tao bè bạn vô tư bên ly chè đậu đỏ, cái cuốn bò bía, gói tầm duộc me chua... Mùa phượng nở, mái trường im lìm, điểm đầy chấm đỏ cánh hoa, hình như cũng muốn chia xẻ cùng tà áo trắng nỗi lo của mùa thi sắp đến... Những ngày mưa tháng nắng, cổng trường lại ấp ủ tà áo trắng niềm tâm tư ngọc ngà cho nhau những buồn vui mông lung thoang thoảng chút tình mơ của tuổi mới lớn...
Trưng Vương đã giữ hộ tôi tất cả tuổi thơ ngày xưa kia đó... Chỉ mấy độ lá rơi và vài mùa phượng đỏ cũng đủ tô đẹp trọn vẹn tuổi ngọc tôi thuở nào... Trưng Vương mãi mãi của tôi, Trưng Vương ngàn kỷ niệm... Tà áo trắng tôi ơi, màu áo trắng Trưng Vương muôn đời vĩnh cửu...

Nguyệt Minh (TV 63-70)
Back