Nguôi Ngoai

Người khuyên
Em phải cố nguôi ngoai
Tử biệt sinh ly có riêng ai
Ðời người tạm bợ thân cát bụi
Thương cảm sầu bi
Vấn vương hồn

* * *
Người ơi!
Em cố nguôi ngoai những nỗi buồn
Tháng ngày qua lại gió mây buông
Niềm đau yên ả nằm yên ngủ
Ðêm vẫn qua đêm giấc mộng thường

Rồi gió muôn chiều lá buông lơi
Vầng trăng mờ tỏ lá vàng rơi
Buồn đau chất chứa khơi giòng nhớ
Ngồi đếm sao khuya khóc phận người

Người ạ niềm đau hai vết thương
Sâu tận trong tim thấm trong xương
Ðau xót con thơ thương nhớ mẹ
Ngàn thu chưa đủ dịu u phiền

Mấy ai phận khổ như em đâu
Chịu những cơn đau những khúc sầu
Nước mắt tuôn rơi cay vành mắt
Ngậm tím vành môi nuốt buồn đau

Ngượng cười em cố gắng nguôi ngoai
Cố nói lên câu nén thở dài
Làm thơ tâm sự niềm u uất
Lặng lẽ trong đêm dấu u hoài

AM
Back