Mối Tình “Bạn Bốn Phương“

Ði học về, dựng chiếc xe đạp con vào góc sân, buớc vào căn nhà mát rượi, Ly thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay trời nắng chang chang, trên chiếc xe đạp từ trường về nhà, tóc ướt dính bét vào mang tai, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, Ly vội vàng thay chiếc áo dài, uống một ngụm nước lọc rồi hỏi mẹ: "Hôm nay có thư của con không mẹ?“; Bà mẹ điềm đạm trả lời: "không con ạ, nhưng có chuyện gì thế?"; Ly tiu nghỉu vội vàng: "dạ thưa, không, không" và chạy lên gác.

Trong căn phòng nhỏ, nằm tạm ngả lưng trên giường, Ly mơ màng nghĩ ngợi, mọi chuyện cũng thật là run rủi do ông trời sắp đặt. Hôm đó tình cờ đến nhà Xuyến, rủ cô nàng đi xem phim, 2 đứa vừa để dành đủ tiền vé để chui vào Eden xem phim "Dr Jivago". Trong lúc chờ đợi Xuyến thay quần áo, Ly với tay nhặt quyển tuần báo Văn nghệ Tiền Phong trên bàn, lật lật vội không chủ ý, đột nhiên dừng ngay tại Mục Tìm Bạn Bốn Phương, đọc cho vui qua thì giờ đấy mà. Mục này có nhiều cái vui và buồn cười lắm cơ, bỗng chợt mắt Ly dừng ngay lại chỗ:

Thanh niên 19 tuổi, nghệ sĩ, thích nhạc Beatles, thích bạn gái Hippy, mặc áo dài có hoa, hiểu biết. Ưu tiên cho các bạn từ 16 đến 18. Thư đầu nhờ tòa soạn chuyển.

Anh chàng này mới thiệt là lạ, dám nói thẳng thích con gái Hippy, lại mặc áo dài có hoa nữa chứ, thông thường mấy anh chàng chỉ đăng là thích bạn gái hiền, nhu mì, thích màu trắng, tím. Như vậy thì, ối cha chả, một nhân vật đặc biệt đây, phải ghi ngay vào sổ về nhà bày đặt viết thư làm quen mới được. Đang mơ màng thì nghe tiếng gọi: Ly ơi, xong chưa? Ăn cơm đây này, bữa cơm trưa với gia đình đã điểm.

Huy vừa chui ra khỏi buồng tắm, tinh thần sảng khoái, miệng huýt sáo một bản nhạc vui. Hôm nay có "bum" { party} ở nhà Cảnh. Cảnh là bạn thân của Huy, mỗi lần nhà có tiệc tùng thì toàn là những nhân vật tai to mặt lớn, bố Cảnh làm chức gì Huy không rõ lắm, nhưng trong nhà có cảnh sát đặc biệt. Mỗi lần nhà đông người là có cảnh sát đứng gác, bảo vệ an ninh, oai lắm. Cài vội khuy áo, Huy chạy như bay xuống nhà, lục vội lục vàng xấp thư: Trâm này, Ánh Hồng này, Huỳnh này...không phải, Thanh Dung này, Mai Lê này ...cũng không phải ...A, Thảo Ly đây rồi, đích thị là thư của cô nàng , bao giờ cũng vẽ thêm một con chim vành khuyên nhỏ ở cuối góc trái. Cô bé viết thư thật là dễ thương, Huy thầm nghĩ, tuy không thích những cô nhỏ tuổi, vòi vĩnh, nhõng nhẽo; nhưng quả thật cô bé này thật dễ thương, viết thư lời lẽ rất chịu đựng và bao giờ cũng xem Huy như thần tượng và sao cô bé lại biết nhiều về mình thế nhỉ? Cô bé viết là, Ly có biết anh từ hồi đi học thêm Toán Lý hóa của ông Ðột, tại đường Công Lý-Trần Quý Cáp, anh hay chạy cái Velo Solex, sau đó anh đổi qua chiếc SS 67. Thiệt là lạ lùng.

Mấy hôm nay Ly đi học mà buồn quá, vì trong cặp táp không có thư của chàng rồi, chàng đau? Chàng ốm? Chàng bận việc gia đình? ..hay ...hay chàng bận học thi? Cả ngàn câu hỏi hiện ra trong trí óc của Ly. Ngồi trong lớp, mà mắt Ly cứ mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, tàng cây xanh rờn bóng mát, bầu trời trong xanh trên cao, từng cụm mây trắng lững lờ trôi. Ôi ! Chàng của tôi ơi, anh đang làm gì trong lúc này, đang lang thang với chồng sách trong thư viện hay đang ngồi đâu đó tán gẫu với bạn bè, anh có biết là tôi ôm ấp hình bóng của anh, nhớ nhung anh quá đỗi? Ðôi khi tôi còn muốn nghỉ học ở nhà, ngóng chờ ông đưa thư để ao uớc nhận đuợc thư anh và mỗi lần tan trường là mỗi lần tôi hy vọng có thư anh ngày hôm ấy. Nhưng mà khoan khoan đã, sao mà tim đập liên hồi thế này, phải bình tĩnh lại, không thôi vỡ tim mà chết mất. Tôi biết anh từ ngày tôi còn bé, sang nhà anh Cảnh chơi, nhìn anh cười nói, tay khẩy khẩy chiếc đàn guitar, khi anh cười hàm răng trắng bóng, răng khểnh, răng nanh lổn nhổn trông anh duyên khôn tả. Anh với mái tóc dài nghệ sĩ, mặt trắng hồng hào, môi đỏ thắm, tuy còn bé nhưng mỗi lần nhìn anh, hình bóng anh đã khắc sâu vào tâm khảm.

Huy bỏ lá thư ngay tại bưu điện ỏ gần nhà thờ Ðức Bà, tội nghiệp cô bé chắc 4, 5 hôm nay trông thư lắm. Thứ Sáu này có cuộc trình diễn Nhạc Trẻ, tổ chức tại trường Tabert. Huy và các bạn Trung Cang, Hữu Hà, Phước cùng ban nhạc phải tranh tài với Mây Trắng, Crazy dogs, Les Penitans...... Trong lá thư vừa bỏ Huy có mời cô bé và bạn đi tham dự buổi trình diễn này; nhưng mà tại sao mỗi lần Huy muốn gặp mặt là cô bé đều từ chối, mặc dù qua thư cô bé vẫn luôn viết là thích Huy, ái mộ Huy, nhưng khi đề cập đến chuyện gặp nhau cô bé đều lảng tránh? Chắc có chuyện gì không ổn rồi đây. Trong đầu óc Huy luôn hiện lên hình ảnh cô bé xinh xắn trong chiếc áo dài hippy có gắn hoa, chân đeo sợi ankle bracelets óng ánh với chiếc chuông vàng nhỏ xíu, khua leng keng.

Ôi hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời tôi các bạn ơi, có biết chuyện gì không?.... Có thư của chàng rồi, chàng mời tôi đi xem chàng trình diễn Nhạc Trẻ tại trường Tabert và chàng muốn....muốn gặp tôi. Nghĩ đến đây Ly thở dài ngao ngán và buồn bã tủi thân cho mình. Ðôi khi Ly ao uớc mẹ đẻ mình ra xinh gái hơn chút xíu, gầy hơn chút xíu và cao hơn chút xíu. Cái gì cũng chỉ ao uớc chút xíu , nhưng thật ra lại rất nhiều, con gái mà kém nhan sắc là cả một sự bất hạnh cho tuổi mới lớn, chập chững biết yêu. Nhìn mình trong gương Ly thầm nghĩ đến chuyện "Cô bé quàng khăn đỏ". Trời ơi sao mắt mình bé thế ? trời ơi sao thân hình mình mập thế ? trời ơi sao mặt mình xí thế ? trời ơi sao mũi mình to thế ? Trời ơi? Trời ơi..... ? Ðó là cả ngàn lý do tại sao mỗi lần chàng muốn gặp mà Ly đều từ chối. Ngày hôm qua, Ly và Xuyến 2 đứa mượn được chiếc PC, rủ nhau chạy ngang nhà chàng, thấy chàng đang đứng trong sân nói chuyện với 2 người bạn, họ đều ăn mặc mode, chịu chơi: quần ống bó giống Beatles, áo chemise cổ hở, cao kiểu Elvis...lạy chúa Ly nhìn thấy chàng mà chỉ muốn chạy bay lại mà nói Ly đây, Ly đây, Ly mà anh cứ muốn gặp đây.

Chỉ còn một ngày nữa thôi là cuộc thi Nhạc Trẻ bắt đầu, Huy vẫn tập nhạc với các bạn, chàng lục xấp thư của các cô gái gửi đến ra xem lại. Thanh Dung chàng đã gặp rồi, có mái tóc dài như Khánh Ly, Trâm rất xinh, nhưng kiểu xinh thôn nữ, lúc nào cũng choàng khăn voan như sắp đi đóng cải lương. Mai Lê thì cũng được nhưng kiêu quá, mắt lại hơi xếch, bé như mấy cô Ðại Hàn, Ánh Hồng thì quá cao, quá bự con; Mộng Huỳnh chưa bao giờ gặp mặt và viết thư luôn ngắn gọn, vắn tắt. Cuối cùng lại trên các lá thư thì Thảo Ly vẫn hạng nhất, nhưng qua kỳ Nhạc trẻ này cô bé mới chịu gặp mặt. Thôi thì chỉ còn một, hai ngày nữa, thì mình cứ ráng chờ vậy, lạy trời bên ngoài cô bé cũng dễ thương như những lời thư mà cô đã viết.

Ly tần ngần cầm lá thư trên tay, cuối cùng anh nhất định không chịu trò chơi ú tim này nữa, mà anh muốn gặp tôi bằng xương bằng thịt bên ngoài. Anh còn nói thêm nếu tôi không chịu gặp thì anh sẽ chấm dứt vì đã kéo dài quá lâu mà anh không biết đuợc gì về tôi, ngay cả tấm hình cũng không có. Trong khi anh đã trao hình cho tôi từ lúc ban đầu. Trời ơi sao mà tôi khổ sở thế này, để anh gặp thì mối tình đầu thơ mộng của tôi vỡ tan, mà không gặp thì anh cũng cắt đứt thôi, tôi phải làm sao bây giờ. A, bây giờ tạm dùng kế hoãn binh vậy, mình có thể nhờ Xuyến làm con nhạn đưa thư, Xuyến làm con chim xanh cũng được đấy, cô nàng cũng nhanh nhẹn, mau mắn, tạm chờ qua cơn bão này. Hôm nay tôi và Xuyến 2 đứa rủ nhau đến sân trường Tabert, ngóng nhìn anh trình diễn trên sân khấu như một "fan" trung thành của ban nhạc, một con chiên ngoan đạo của chúa vậy.

À, có thế chứ, cuối cùng thì Thảo Ly cũng bằng lòng gặp mình. Huy nghĩ thầm trong bụng tối hôm nay thì mình biết cô bé đích thực là ai, không nửa mờ nửa tỏ nữa. Có một ngườii con gái biết nhiều về mình lúc trước, cứ làm Huy thắc mắc hoài. Không biết cô bé này con cái nhà ai và từ đâu ra.

Tối hôm đó thả Xuyến ở đầu ngõ nhà chàng và Ly hồi hộp vô cùng, sau khi dặn dò Xuyến kỹ lưỡng, Ly chạy xe về nhà chờ Xuyến báo tin. Cô bạn thân của Ly vừa thương bạn, cũng hồi hộp không kém, đưa tay nhấn chuông. 2, 3 con chó Bergé chạy ra sủa inh ỏi, Huy đích thân ra mở cửa, chàng đứng sững lại vài giây khi mới nhìn thấy Xuyến và trong đầu thầm nghĩ: Cô bé không xinh như mình tưởng, nhưng cũng không đến nỗi tệ; Anh mời cô bé vào nhà, Xuyến lúng túng ngậm hột thị, nói không nên lời, mãi sau Huy mới hiểu là cô bé muốn ngồi ở ngoài sân, không muốn vào trong. Trên chiếc xích đu đong đưa, gần mười phút sau, Xuyến mới lúng túng giải thích rằng hôm nay Ly đau, nên Xuyến chỉ là cô bạn của Ly đến báo tin để Huy đỡ trông ngóng. Thì ra cô bé vẫn chưa chịu xuất đầu lộ diện.

Vài lần sau đó cũng chỉ là Xuyến đưa thư qua lại, Thảo Ly vẫn chưa thấy mặt. Sau một thời gian rào đón trước sau là Ly không được giống như Huy nghĩ, cô bé không dễ thương và dễ nhìn như Huy tưởng đâu; Huy nói với Xuyến là chàng vẫn muốn gặp. Ðến một buổi đẹp trời kia, Ly đã thấy chàng dần dần quen với Xuyến, Ly mới chịu gặp, thì cảm giác đầu tiên của Huy dĩ nhiên là chàng thất vọng nhiều vì Ly không giống một tý gì như trong trí tưởng tượng của chàng; nhưng Huy kềm được cảm xúc và Huy đối với Ly vẫn tử tế, Huy biết đuợc thêm ra Ly là em họ của Cảnh, vẫn thường sang nhà Cảnh chơi khi nàng còn bé, và Ly để hình ảnh chàng Huy nghệ sĩ vào trong đầu từ lúc còn thơ rồi.

Hôm nay nhà Huy mở "bum", khách khứa, bạn bè đầy nhà. Từ sáng đến giờ mọi người lo chăng đèn kết hoa, nhạc sống bập bùng, ly tách khua loạn xạ. Tối nay là Huy mời hết tất cả các bạn gái mà Huy đã biết, có cả Xuyến và Ly trong đó nữa, trong thâm tâm chàng vẫn xem Ly như cô em gái, nhưng với trí óc của Ly thì chưa cảm nhận đuợc điều này. Cô bé mặc chiếc áo đầm trắng xòe đẹp nhất của mình, hy vọng là Huy sẽ thấy mình em xinh, em tươi nhất trong đêm nay. Người đầu tiên đến nhà Huy là Dung, Khánh Ly, rồi đến Mai Lê, Trâm, Ánh Hồng từ chối không đến và còn một người nữa là Mộng Huỳnh, chàng chưa bao giờ đuợc biết mặt. Trong thư Huỳnh viết đơn sơ, không bao giờ nói về mình cả. Ly là một trong những người đến sau cùng. Trên balcon đứng với Huy và bạn bè của chàng, Ly hãnh diện và sung sướng vô cùng, nàng xây mộng bao lâu nay, chỉ mơ có ngày được đứng cùng với Huy ở một nơi thơ mộng. Tiếc rằng buổi tiệc hôm nay hơi đông người quá. Ðến gần giờ chủ nhân tuyên bố khai mạc, bất chợt từ trên lầu nhìn xuống, Huy thấy một người con gái thướt tha trong chiếc long dress và chiếc tank top hai dây. Chàng đứng ngây như phỗng đá, mất cả hồn; trong thi ca các thi sĩ thường gọi đó là "cú đờ phút". Thế là suốt buổi tiệc, Huy không biết đến ai ngoài người con gái này cả, nàng tên là gì các bạn có biết không? Mộng Huỳnh mà Huy chưa bao giờ được gặp đấy các bạn ạ. Nàng có vẻ đẹp như liêu trai chí dị, mới gặp mà Huy đã tim chao đảo, chàng nhờ các bạn đưa Dung về, đưa Mai Lê về , đưa Trâm về, dĩ nhiên là cũng đưa cô bé Thảo Ly về nữa và giữ lại có mỗi Mộng Huỳnh thôi.

Về đến nhà, chưa kịp thay quần áo, Ly nằm vật ngay ra giường; thế là bao mong uớc tan tành mây khói, Ly thấy như tim mình bị bóp nghẹt, ngực đau quặn lại, không nói được một lời nào. Người ta thường nói thất tình thì tim như tan ra từng mảnh vụn. Bây giờ Ly mới cảm thấy trái tim non nớt của mình bị vỡ tan, nằm nhìn lên trần nhà đến hơn 12 giờ đêm, Ly mới chui vào mùng ngủ, ôm chặt chiếc gối, trong đêm trường thanh vắng, văng vẳng có tiếng ai nức nở giữa đêm khuya.

Ngọc Hân

1g30 trưa 27 Tết
Back