Nỗi Niềm

Tình còn dang dở rất nên thơ
Như giọt sương mai vấn vương chờ
Nhẹ nhàng sợi nắng lung linh đọng
Sưởi ấm hơi tình ươm hồn thơ

Tình không thực tế nên tình mơ
Tựa áng mây bay giăng lững lờ
Thu đem gió nhẹ lùa khe tóc
Rũ xuống vai gầy sợi đong đưa

Co’ hẹn gì đâu nỗi niềm đau
Hoài mong kỷ niệm võ vàng nhau
Ðâu tình gợi lại mùa thu nhớ
Cỏ tím ngọn rồi người đến chưa?

Cơn buồn se sắt những đêm mưa
Phương đó chắc anh thao thức chờ
Chong đèn em đọc giòng thư cũ
Tìm cả nụ hôn nồng trong mưa

Nuối tiếc người yêu trong mộng mơ
Tỉnh giấc khoảng không hồn thẫn thờ
Soi gương tìm vết thời gian đọng
Nhạt rồi ánh mắt dẫu xa đưa

Ba mươi năm tình có còn nguyên
Giọng anh thương nhớ pha ưu phiền
Lệ nào em khóc cho tình cũ
Chợt thoáng trong tim tiếng nấc buông

Bùi Thị Tí
Back