RỂ HỤT TRƯNG VƯƠNG
'Cho những nắng vàng ngày xưa...Và cho tình đầu, ngày còn đi học'

Nắng tháng tư, nắng rực màu hoa cúc,
Nắng trổ hoa bên hàng dậu ơ hờ!
Nắng vẫn vàng như một độ ngày xưa,
Anh đôi tám em cũng vừa mười sáu

Anh phút chốc vụt quên mình phiền não
Quên cả ngày tháng hạ khô khan,
Quên những cơn đau đến rất vội vàng,
Anh đắm đuối trân trọng ngày tháng cũ,

Nắng tháng tư, nắng vàng mà không đủ
Sưởi tim anh và nồng ấm ước mơ...
Nên đắng cay còn chất vất trong thơ,
Sóng phẫn nộ dâng tràn theo năm tháng,

Anh vẫn biết...đời anh còn phiêu lãng,
Bởi vì anh yêu mộng ước xa xôi,
Như anh yêu em, yêu cây cỏ, yêu người.
Yêu cả những thương đau và oán ghét

Những nẻo đời đầy gian nan, chật hẹp,
Mà xe anh chở nặng quá ân tình.
Nên hai mươi năm đời anh vẫn chênh vênh
Giữa vực thẳm và suối non cao ngất.

Anh không tiếc ngày thơ ngây qua mất
Anh không đau cho ngày tháng lênh đênh.
Bởi anh biết rằng...em còn mãi yêu anh
Dù năm tháng, dù đường về không lối.

Em có biết? anh đau từng lời nói,
Ðắng cay từng hơi thở đã xanh xao,
Áo tin yêu đã sứt chỉ hai màu,
Anh cố khoác để ước mơ còn ấm.

Anh không xót ngày tương lai lận đận,
Anh không trách người lừa dối, phỉnh phờ nhau...
Bởi vì anh...còn một giếng tình sâu,
Ðầy ăm ắp những mạch tình ngọt mật.

1/4/1992

Dành riêng cho...những người Trưng Vương yêu dấu
Back