EM GÁI TRƯNG VƯƠNG

Ơi người em gái Trưng Vương
Mắt xanh hồ thủy má môi hường
Nhìn em rạng rỡ cười trong nắng
Ta thấy ưu phiền tan khói sương

Có bao giờ em thương
Quê hương mình nhiều năm đói khổ
Có bao giờ em buồn
Khi đất nước mãi binh đao

Vì đâu chưa lạt má đào
Men say vị đắng chưa trào lên môi
Tuổi em được mấy xuân rối
Mà sao ánh mắt vẫn ngời thơ ngây

Tôi gặp em chiều nay nắng nhạt
Trên con đường ngào ngạt gió hương
Ngắm em dáng tuyết mình sương
Lòng tôi bỗng dậy sóng cuồng mê say

Tôi mê say tà áo trắng bay bay theo gió
Tôi mê say bờ môi hiền mộng đỏ thơm ngon
Tôi mê say bàn tay ngọc xinh thon
Mê luôn suối tóc huyền diễm sử

Ơi em Trưng Vương, ơi nàng tiên nữ
Ánh mắt em là suối trăng rực rỡ
Chiếu rõi hồn tôi giòng sông đục cô đơn
Bờ môi em là bình mật thơm ngon
Tôi ao ước sau nhiều năm ăn toàn cay đắng
Ðứng bên em tôi thấy hồn phẳng lặng
Quên hết căm thù nhọc mệt đau thương

Ơi người em gái Trưng Vương
Xin cho tôi được ngắm hoài đôi mắt đẹp
Xin cho tôi được mi hoài lên bờ môi ngọt
Xin cho tôi được nắm hoài đôi bàn tay ngọc

Cho đời tôi hết ưu phiền
Và tôi được sống trong triều mến thương

Nghe chăng em gái Trưng Vương?

Rể Trưng Vuơng 64-71
Back