Sóc Nâu

Xong giờ luyện thi Toán Lý Hóa Tú Tài I của thầy Bùi Hữu Ðột, ở trường Văn Hoá, tôi và các bạn Trưng Vương kéo nhau đến thư viện nhỏ của nhà thờ Tin Lành gần đó. Cả bọn có sáu đứa, Vân, Phương, Kim, Ngọc, Minh, và tôi. Cùng là Trưng Vương, nhưng học khác lớp. Cùng tà áo trắng, có hiệu đoàn Trưng Vương trên viền áo, nên nhận ra nhau ngay, nhìn thấy nhau là thân rồi. Trưng Vương có nhiều đề mục để chuyện trò, phát minh ra nhiều câu tếu để cười với nhau trong những phút nghỉ ngơi giải trí, nên chẳng cần hẹn hò, cũng ngồi tụm vào một bàn, đứa nào đến trước thì dành nguyên bàn cho cả lũ.

Thư Viện Tin Lành sơn mầu trắng, nhỏ, hai tầng lầu, ai vào cũng được, chỉ cần yên lặng. Trưng Vương có sáu nàng làm sao mà yên lặng được. Ít nhiều gì cũng phải xì xào bàn tán trước khi mở sách ra học. Vả lại ngồi yên quá nó nhộn nhạt làm sao ấy. Phải thỉnh thoảng tán dóc, cười khúch khích, rồi sau đó mới tập trung vào sách vở chữ nghĩa. Biết mình ồn ào nên bọn tôi lên thẳng lầu thượng, chiếm nguyên một bàn để ngồi cùng với nhau. Lầu thượng tuy nóng hơn lầu hai, vì không có trần nhà, chỉ có mái tôn thôi, nhưng thoáng, vì xung quanh chỉ có một nửa tường, không có ai ngồi canh cửa, không yên lặng tuyệt đối, không ai lườm mình nếu lỡ mồm cười, và lúc vắng người, tụi tôi tha hồ mở đầu cho buổi học bằng mấy phút cười nói xả hơi.

Rồi đương nhiên bàn ở giữa lầu thượng trở thành bàn của Trưng Vương. Mỗi buổi chiều sân thượng thư viện ngập tràn áo trắng, tươi mát, thoải mái. Chả trách ong bướm ra vào dập dìu trên sân thượng trong những tuần đầu niên học. Bàn Trưng Vương, ba đứa ngồi quay mặt ra, ba đứa ngồi quay mặt vào, đối diện với nhau, vừa học , vừa ăn quà nhóp nhép, thỉnh thoảng tán dóc. Không có ai xung quanh thì tán dóc bằng miệng. Có thiên hạ đến học đông, phải lịch sự ý tứ một tí, thì tán dóc bằng bút giấy, rồi cười đến nghẹt thở

Riêng tôi, mỗi tuần ba buổi chiều cùng với bạn bè đến thư viện để ôn bài thầy vừa giảng, hoặc học bài Trưng Vương cho ngày mai. Như vậy về đến nhà tôi không phải học nhiều. Thật sự ở nhà không thể học nhiều được, vì tôi đông chị em gái, toàn dân đương kim và cựu Trưng Vương, giàu tư tưởng, lắm đề tài để thảo luận mỗi ngày. Mỗi nàng là một quyển tiểu thuyết bắt đầu những trang tình yêu mới. Nói nhiều hơn học, đùa chọc nhau. Tôi chưa có tình gì để góp chuyện, nhưng cứ phải nghe, và cười góp. Mà có gì e ấp trong tim, tôi cũng chẳng dám thở ra, vì dưới mắt các chị, tôi vẫn còn nhỏ bé.

Hôm ấy tất cả đã bắt đầu cúi xuống học bài rồi mà Ngọc với Kim cứ nhìn nhau tủm tỉm cười mãi. Chúng nó có cái gì bí mật hay ho. Tôi không đi mỗi ngày nên đôi khi bị bỏ rơi trong những câu chuyện đùa ngày hôm trước. Tôi nhìn Vân hỏi dò, nó lắc đầu không hiểu rồi cúi xuống học tiếp. Tôi cũng tiếp tục làm giàn bài cho Vạn Vật ngày mai, lờ đi. Một lúc, hai nàng vẫn hấp háy nhau, tôi không nhịn được, phải hỏi tội:

- Làm gì mà cười mãi thế hai nhỏ.

Ngọc ghé tai tôi thì thầm:

- Bàn đằng kia có ba chàng Ngự Lâm Pháo Thủ, cứ nhìn qua bàn tụi mình.

Thực sự, một bầy tiên nữ Trưng Vương, ai mà không nhìn. Dù không làm gì ồn ào, dù lặng yên chăm chỉ học, cũng không thể tránh được sự chú ý của quí vị khác phái. Kim giải thích thêm:

- Cả tuần nay, vừa nhìn vừa cười nói gì về tụi mình.

Tôi vờ cúi học một lúc, quay lại sửa tà áo dài, rồi khẽ liếc mắt nhìn ra phía đằng sau. Ở góc gần sát tường, ba anh chàng, già dặn hơn tuổi học sinh, đang chuyện trò. Tôi loáng thoáng nhớ là mình có nhìn thấy ba người này, hay ngồi ở góc đó, từ lúc đầu vào đây học. Tôi ghé tai Ngọc hỏi khẽ:

- Có vẻ là sinh viên hở ?
- Ừ Khoa hoc
- Tụi mi quen à
- Không
- Thế sao mi biết là học ở Khoa Học

Ngọc, Kim và Phương nhìn nhau rồi thú tội:

- Hôm qua lúc ba chàng rủ nhau xuống dưới nhà, trên này không có ai, tao canh cho con Phương ra bàn đó xem sách vở . . toàn là hóa học vật lý.

Phương nói thêm:

-Anh chàng ngồi quay mặt ra phía mình là SPCN

Tôi nghĩ bụng: thế ra các nàng để ý người ta chứ không phải chỉ có người ta để ý các nàng. Nghĩ thôi chứ không nói ra. Sợ mích lòng bạn. Chỉ cười phụ.

Từ hôm hỏi Ngọc và Kim, tôi cũng để ý đến ba nhân vật đó. Mỗi khi lên sân thượng của thư viện, tôi gặp ngay những ánh mắt nhìn về phía bọn mình. Nhất là những hôm lên sau, ngồi quay lưng ra ngoài, quay mặt vào trong thì tôi không thể tránh được ánh mắt đó thỉnh thoảng nhìn mình. Anh ta trẻ nhất trong ba người, mái tóc xõa xuống trán, thỉnh thoảng hất lên, lộ vầng trán cao. Anh hút thuốc nhiều hơn học. Khói thuốc bay mông lung, anh nhìn theo như muốn gửi gấm tâm sự mình cho ai. Tụi bạn cũng cảm được điều ấy, Minh bảo:

-Tao nghi chàng ấy đang chồng cây si nàng nào ở bàn này.

Lời Minh nói làm mấy đứa nhìn nhau bỗng nhiên cùng ngượng ngùng. Ngay cả chính cô nàng. Ðứa nào cũng nguây nguẩy chối. Ðứa này đổ cho đứa kia

-Không phải là tao đâu. Chắc mày đó Kim
-Mày chứ còn ai.
-Chắc nhỏ Uyên
-Chả phải tao, tao nghĩ là nhỏ Vân
-Chàng có vẻ si tình ra mặt
-Trông buồn phiền thảm não như Trương Chi
-"iêu" mà không dám "lói" nên nó bị ứ đọng trong tim.
-Dào cả ra ngoài mặt

Tụi tôi vừa thì thào vừa rũ rĩ cười.

Vì ba người thường đi với nhau nên được gọi là Ba Chàng Ngự Lâm Pháo Thủ cho có vần có điệu, chứ không chàng nào trong quân đội. Chỉ trong đề mục tán dóc của bọn tôi. Mỗi chàng có một tên hiệu để dễ bàn chuyện. Vì vẻ tương tư sầu bi của chàng trẻ tuổi nên chàng được cùng tên với Trương Chi. Một anh là Tôn Ngộ Không vì dáng lùn, anh kia là Mã Hắc Sơn vì hay mặc áo đậm, da lại rám nắng chiều. Kim bảo:

-Bên kia không biết người ta có đặt tên cho mỗi đứa mình không?

Hình như không, vì trong những ánh mắt kia gửi qua bàn này là những ánh mắt nam tính, kẻ cả, thân thiện. Như muốn làm thân quen. Không như cái thói được làm con gái, lại là Trưng Vương, vừa mới lớn, tuổi trăng sáng vằng vặc. Dù thích người cũng chả nói, biết người thích mình thì ra cái vẻ chả cần. Như tụi tôi bây giờ.

Trương Chi lúc nào cũng có mặt ở thư viện. Mỗi lần đến là thấy anh ngồi sẵn như chờ đợi từ lúc nào. Nhiều lúc ngồi một mình, bị bọn con gái thì thầm khúc khích cười, anh bỏ xuống lầu. Trong đám, Phương có vẻ để ý ba chàng. Ðặc biệt là Trương chi. Nàng lúc nào cũng ngồi hướng mặt về phía đó. Chúng nó bắt đầu chế Phương với Trương Chi, làm con nhỏ ngượng ngùng, nhưng có vẻ khoái khoái. Phương bắt đầu điệu hơn, có một chút sửa soạn trang điểm. Phương thường không điệu và sửa soạn. Nàng nhỏ người nhất trong bọn. Nét trẻ con và đơn giản. Giá cứ ngày nào cũng điệu và sửa soạn trang điểm một chút, như mấy đứa khác, thì có gì cho chàng nào để ý, cũng chẳng ai biết. Nhưng Phương thì bị lộ tẩy ngay. Nàng bị cả bọn trêu chọc. Chúng nó chọc Phương nào là không mặc áo đầm đi học thư viện nữa, chỉ mặc áo dài cho có vẻ thướt tha, đi guốc cao gót cho có vẻ người lớn. Nào là "khi biết yêu thì mơ mộng nhiều" mỗi khi bắt gặp Phương thần người ra nghĩ ngợi.

Một hôm Phương khoe với cả lũ:

-Tao biết tên thật của chàng Trương Chi
-là gì?
-là Tiến, Mạnh Tiến.
-Sao mày biết

Nàng cười cười bí mật.
Kim bảo:

-Tao có thấy anh chàng mạnh tiến đâu. Mấy tháng trời chả học hành, cứ ôm cái mối tình Trương Chi đau khổ, gửi tình theo khói thuốc.

Phương úp mở:

-Sao mi biết chàng không mạnh tiến

Thế là cả bọn rú lên. Tôi bắt nọn ngay:

-Á chàng mạnh tiến với Phương rồi, thú tội mau.

Ngọc và Kim cũng không tha:

-Nó nhỏ nhoi hiền thục mà ghê nhất bọn
-Cứ em chả em chả để đứa này đổ tội cho đứa kia.

Phương đỏ mặt đứng ngập ngừng thú tội:

-Tuần trước . . ba chàng lại làm quen tao. Hỏi có phải tụi mình là Trưng Vương không?

Vân thắc mắc:

-Lúc nào sao tụi tao không biết

Phương nhắc lại:

-Hôm tao quên quyển vạn vật, rồi chạy trở lên lấy đó. Trương Chi giữ sách giùm, thấy tao tìm thì đem trả lại . . rồi bắt chuyện luôn.

Mấy đứa cùng nhớ ra và xúm lại hỏi tội Phương.

-Rồi mi nói gì
-Có một mình tao run thấy mồ
-Mi có nói chuyện không?
-Có nói gì về bọn mình không

Phương gật đầu:

-Các chàng nói tên từng đứa bọn mình, đúng chóc, không sai đứa nào.

Cả bọn mình nhau. Ngạc nhiên nhưng thích thú vì được người để ý. Kim nửa cười nửa nhăn nhó:

-Sao lại biết được tên tụi mình

Minh đoán:

-Chắc tụi mình cứ gọi nhau ơi ới chứ gì

Tôi dễ dãi:

-Biết tên cũng có sao đâu.

Rồi quay lại hỏi Phương:

-Thế có các chàng có giới thiệu tên cho huề không?
-Có, Tôn Ngộ Không là Nam, còn Mai Hắc Ðế là Thiện

Sau buổi làm quen, Phương thích Tiến ra mặt. Phương viết tên Tiến lên sách vở. Tuy kín đáo nhưng cũng không dấu được mấy con mắt cú vọ của bạn bè. Chuyện chế ghép Phương với Tiến không còn mắc cở rụt rè nữa. Phương như đương nhiên chấp nhận ánh mắt từ bên kia là cho mình. Tâm sự trong khói thuốc là gửi cho nàng, nên nàng yêu làn khói thuốc. Rồi ánh mắt Phương đáp lại ánh mắt nhìn. Ðôi lúc thẫn thờ. Lúc không có Phương ở bàn, cả bọn bàn khẽ với nhau:

-Nhỏ Phương mết chàng đậm đà rồi.
-Mi có thấy hôm qua chàng nàng đứng tâm sự không.
-Tao thấy nó thôi miên chàng nên bây giờ Trương Chi cúi mặt, ít nhìn qua bên bàn tụi mình.
-Ấy ấy tại tình yêu trong tầm tay, nên Trương Chi không cần "gửi gió cho mây ngàn" nữa đó mà.

Mỗi đứa tán đùa vào một câu cho chuyện tình lâm ly hấp dẫn hơn.
Tôi thường ngồi quay lưng về phía bàn đó, nên không biết rõ trận giao đấu ánh mắt của Phương và Tiến, chỉ nghe các bạn bàn tán và tủm tỉm cười đồng tình.

Tiến dần dần quen với cả bọn và thân nhất là Phương. Gặp anh, tôi cũng mỉm cười chào, dạ nhẹ trả lời những câu hỏi cho vẹn câu lịch sự, rồi đi thẳng vào phòng học, không dừng lại chuyện trò.

Gần đến thi, chuyện ba chàng Ngự Lâm Pháo Thủ cũng nhạt. Ba chàng không xuất hiện đều đặn như lúc đầu, tụi tôi cũng bớt tán dóc. Tôi đôi khi ngồi phòng học ở lầu hai cho yên lặng để tìm sự chú tâm. Nhưng thỉnh thoảng thôi vì thiên hạ đến học cũng đông. Phải đến sớm, thư viện vừa mở cửa, vào ngay, mới có chỗ trong phòng học, còn không cũng lại chen chúc trên sân thượng. Dần dần bọn tôi cũng không còn cơ hội ngồi chung bàn, vì không dám xí chỗ trong khi người khác cần. Từ từ cả bọn tan rã. Ðứa đến đứa về, ngày đực ngày cái. Chỉ còn tôi và Phương là đều đặn, vì nhà gần thư viện. Nhưng hai đứa cũng ít dịp ngồi cùng bàn như trước.

Một hôm gần cuối niên học, tôi đang cặm cụi làm mấy bài Lý Hóa cuả thày Ðột cho thật gay go trong phòng học. Phương ngồi xuống ghế trước mặt tôi gọi khẽ:

-Uyên . . .

Tôi ngửng lên nhìn bạn, mặt Phương ngượng ngịu, nét buồn:

-Có người nhờ Phương đưa cái này cho Uyên.

Phương đưa tôi một phong bì dán kín. Tôi nhìn nét chữ viết lạ, không nhận ra nên hỏi:

-Ai thế Phương

Phương không trả lời, để phong bì vào tay tôi rồi chạy vụt ra ngoài. Tôi cầm phong bì thư có tên mình, nhìn theo Phương không hiểu, không biết hỏi ai. Hơi ngượng ngượng với vài người đang ngồi học cùng bàn, nhìn mình dò hỏi. Một thoáng ngại ngùng tôi mở ra đọc. Dòng chữ lạ, ngắn gọn: "Cho phép anh nói chuyện với Uyên chiều nay. Sẽ đợi ở cổng trước. Cám ơn Uyên. Tiến." Chuyện gì? Mà sao lại hẹn tôi nói chuyện? Lại nhờ Phương trao? Tôi thẫn thờ không hiểu. Ghép mảnh thư vào quyển sách trước mắt. Làm nốt mấy bài toán dở dang, rồi xếp sách vở ra về.

Tiến đợi ngay cổng thư viện, tôi hơi luống cuống, cúi mặt, tránh cái nhìn đợi chờ của anh. Ôm chặt chồng sách vở trên tay như tìm một sự hỗ trợ nào đó. Không có bạn bè xung quanh, tự nhiên tôi cảm thấy run run ở chân, cổ họng như bị nghẹn. Tiến đến gần bên tôi, trầm giọng thật khẽ:

-Cám ơn Uyên

Anh cám ơn. Tôi chả biết phải nói gì. Lòng tôi trống rỗng, đợi chờ điều anh muốn nói. Tôi cúi đầu khẽ chào, cười nhẹ. Tiến lại gần, giọng thân mật hơn:

-Lên xe đi với anh một lúc nhé.

Chao ơi, làm sao tôi có thể đi với anh được. Dù là một lúc. Chỉ là biết thôi, chưa là bạn bè, chưa nói chuyện nhiều, chưa thân, làm sao có thể đi với anh. Thế nên tôi vội vã từ chối ngay:

-Ô, Uyên phải về nhà anh ạ.

-Lên xe anh đưa Uyên về nhà xin phép mẹ.

Tiến nói tỉnh bơ, ra lệnh, cứ như là người tình của tôi rồi. Ðúng là Mạnh Tiến. Nhưng . . . anh mạnh tiến lầm người. Chưa là bồ, mà ít nhất dù chưa bồ, cũng phải là người tôi có cảm tình thì mới mời về nhà chứ. Tôi có đưa đẩy gì đâu nhỉ, mà sao Tiến lại đương nhiên cho mình ngôi vị thân mật như vậy. Tròn mắt nhìn anh, rồi cười khẽ để khỏa lấp vẻ lúng túng của mình:

-Dạ không, Uyên có xe, Uyên phải về nhà một mình.

Tiến hơi thất vọng, năn nỉ:

-Anh muốn nói chuyện với Uyên.
-Thì . . thì anh nói đi . . Uyên nghe
-Nhưng . . mình đi chỗ nào khác được không. Anh mời Uyên đi quán Tre nghe nhạc.

Tuy lúng lúng, như trong lòng cương quyết là không nhận lời mời đi chơi với Tiến. Tôi cúi mặt tránh ánh mắt anh đang nhìn tôi thiết tha nài nỉ, sẽ làm mình yếu lòng. Bởi vì lúc này, lòng tôi lúc chùng lúc căng. Chỉ biết thở dài, lắc đầu nhè nhẹ. Anh cũng thở dài, lặng yên nhìn tôi chăm chăm như hỏi tội. Tôi cảm thấy có tiếng hỏi ngầm trong ánh mắt nhìn của anh "tại sao em không nhận lời." Hai đứa đứng lặng yên, dường như có điều khó nói ngại nghe, không dám nhìn nhau, bâng quơ cúi nhìn đám sỏi trắng ở dưới chân, sỏi cũng im lặng. Ðể phá vỡ sự yên lặng giữa hai đứa, Tiến bắt chuyện hỏi han chuyện trường học, bài vở, thi cử. Một lúc, thư viện gần đóng cửa, mọi người lần lượt ra về, gió thổi nhè nhẹ, lá rì rào bảo nhau một ngày sắp hết. Tôi cũng sợ về nhà trễ, nên chào khẽ:

-Uyên phải về, trễ rồi.

Bằng ánh mắt nài nỉ, anh lại hỏi:

-Ði với anh ngày mai nhé, một lần thôi.

Khổ quá, hôm nay không dứt được lại nhây nhưa đến ngày mai. Ngày mai lỡ có lũ bạn, tôi đâu muốn bạn bè nhìn thấy sự dằng co này, rồi Phương nữa. Tôi đâu muốn nhìn thấy Phương buồn. Mà chính ra, chẳng phải là vì ai, chẳng phải là hôm nay ngày mai, mà là tôi không muốn đi hẹn hò tâm sự với anh. Tiến ơi, anh không phải là người tôi đang mơ mộng, trăm nhớ nghìn thương. Anh lầm rồi, sao anh không hẹn Phương mà lại hẹn tôi, để rồi thất vọng. Tôi lắc nhẹ:

-Thôi anh

Rồi định quay đi. Tiến như vội vã, ghé sát vào tai tôi, nói vội như sợ không còn dịp để nói:

-Anh sắp đi xa . . . một lần thôi . . . anh thương Uyên.

Tôi bàng hoàng, ngạc nhiên, cuống quýt. Dù không thương anh, nhưng là con gái, nghe tỏ tình, làm sao tâm hồn không bị giao động. Nhưng sự vội vã của anh làm tôi bối rối. Nỗi lòng của anh không đúng như những điều tôi và bạn bè tưởng từ trước đến giờ. Khó khăn quá. Tôi phải nói gì đây nếu không thương anh. Tôi không muốn làm ai buồn cả. Nhưng sao . . cứ yêu người không yêu mình, để rồi buồn khổ. Tôi cắn nhẹ môi, cố giử, nước mắt tự nhiên cứ trào ra. Là nghĩa làm sao. Tại sao lại khóc nếu không thương anh, tại sao lại tỏ ra thương cảm tình anh. Tiến luống cuống rút mùi xoa lau nhẹ nước mắt tôi trên má. Tôi cắn chặt môi hơn cho khỏi khóc thêm. Tiến thấy tôi yếu đuối thì lại bạo dạn hơn, nắm nhẹ bàn tay, thì thầm bằng hơi thở sát bên tai:

-Anh thương . . yêu em lâu rồi.

Tôi vội rụt tay lại, giật lùi, giử một khoảng cách, và quay bước. Tiến nắm chặt cánh tay tôi, xiết mạnh, hoảng hốt gọi:

-Uyên

Tôi quay lại nhìn anh, một thoáng thở ra, nói khẽ:

-Anh . . . đừng làm Uyên sợ anh.

Mắt Tiến long lanh như khóc, đứng buông thõng, đăm đăm nhìn tôi rồi gục đầu vào đôi bàn tay. Tôi vội vã đi thẳng ra chỗ đậu xe, không quay lại. Chiếc xe nổ máy ròn tan như đồng tình với sự quyết liệt của chủ nó. Gió cũng thế, tung mạnh mái tóc ra đằng sau, bay khô nước mắt trên má trên môi.

Về đến nhà đã hơn bảy giờ tối. May quá bố mẹ không có nhà. Tôi dựng xe chạy thẳng lên lầu, nằm vật ra giường ôm chặt gối, nước mắt tràn ra. Khóc vô lý, nhưng tôi cứ mặc nước mắt. Tại sao lại khóc. Không yêu Tiến thì thôi, tại sao lại khóc. Khóc như thể mình bị bắt nạt, bị ép điều gì miễn cưỡng. Cũng có thể khóc vì cảm thấy mình tàn nhẫn quá, làm một người buồn khổ. Nhưng tình yêu là thế mà. Con tim có sự tự do của nó. Cứ yêu, không đúng người yêu mình, nên buồn, thất vọng. Người này làm khổ người kia, sự đau khổ miên man trải rộng. Chỉ hai người diễm phúc, tìm thấy nhau trong cùng một tình yêu, ôi chắc là tuyệt vời. Tiến tàn nhẫn với Phương, đưa thư hẹn tôi cho Phương chuyển. Tiến có biết Phương thương Tiến không? sao lại tàn nhẫn thế? Rồi tôi tàn nhẫn với Tiến. Tiến đi xa, vội vã thổ lộ tình cảm mình, chỉ xin một lần đi chơi với tôi thôi, mà tôi khăng khăng từ chối, quay đi không màng đến sự thất vọng của anh.

Yêu là chấp nhận những tàn nhẫn thế sao. Và . . ai đó trong giấc mơ cũng đang thật vô tình với tôi, để giấc mơ cứ mãi là giấc mơ. Anh có yêu tôi không nhỉ? Ánh mắt trìu mến của anh nhìn tôi, gây bao niềm rung động trong tim, bàn tay ấm áp của anh đặt lên vai làm toàn thân tê dại, rồi nhớ nhung triền miên, suốt ngày đêm. Ngồi trên balcon chờ anh đến. Mơ một ngày anh hỏi "có muốn đi ciné với anh không". Như anh Quân hỏi chị Hân. Má chị Hân đỏ hồng sung sướng. Chị chạy xuống nhà xin phép mẹ, mẹ cho đi ngay, vì anh Quân đến nhà nhiều lần, quen rồi, nên mẹ không ngần ngại gì. Và anh cũng thế, như anh Quân, mẹ sẽ cho phép tôi đi chơi với anh nếu . . . Buồn quá, chữ "nếu" lửng lơ như tơ vương, giăng như mây chiều dật dờ xa xôi. Tôi cứ lặng lẽ đợi chờ.

Cả mấy tuần nay anh không đến. Anh Quân vẫn đến với chị Hân, nhưng không có anh đi cùng. Chả dám hỏi. Vì sợ lỡ ai biết được tâm tư thầm kín của mình. Ôi tình yêu sao phức tạp, làm sao để có thể hiểu được người ấy có yêu mình hay không, để hồn mình khỏi bị vương vào tình ngỡ. Ðêm nhớ ngày thương. Mông lung đợi chờ. Hình ảnh lúc nào cũng phảng phất, ẩn hiện với ánh mắt nụ cười, với dáng đi giọng nói. Rồi. . lỡ mà . . người ấy không để ý gì đến mình, tình mình như dòng nước một chiều, trôi mêng mang . . thì làm sao ngừng lại được những nỗi nhớ nhung, làm sao vơi được niềm thương yêu đã chồng chất ngút ngàn, làm sao xoá mờ được những hình ảnh của đối tượng đã được ghi dấu quá đậm trong tim.

Thứ bẩy, các chị có bồ hẹn hò đi chơi. Tôi cũng có hẹn chiều nay. Nhưng tôi không dám nhận. Tiến đến trường, kèm trên xe tôi một miếng giấy nhỏ, dặn gặp nhau ở thư viện. Cho anh một buổi chiều thứ bẩy hẹn hò. Tôi không đến gặp. Ở nhà, như sóc nâu cô đơn, nằm gậm nhấm nỗi buồn riêng của mình. Khi buồn thời gian không đi nhanh như lúc vui, cứ chậm chập trôi từng bước như tiếng tí tách đồng hồ trên đầu tủ.

Tôi vùng dậy thay quần áo, đến Loan, cô bạn thân nhất cùng học ở Trưng Vương từ đệ thất. Hai đứa đọc được từng nỗi vui buồn trên nét mặt nhau. Thế nên vừa thấy mặt, Loan đã hỏi ngay:

-Có chuyện gì vậy khỉ?
-Ði ra Hiển Khánh không.

Loan quay vào xin phép mẹ, rồi ngồi đằng sau xe tôi. Nếu không có chuyện tâm sự, thì cũng chả tìm đến nhà nhau, vì hàng ngày vui học với nhau ở Trưng Vương rồi, ngoại trừ có mục đặc biệt cuối tuần. Hai đứa gọi thạch, ngồi nhâm nhi, thưởng thức mùi hoa nhài thoang thoảng thơm.

-Này Loan, có ai thương mình mà mình không thương thì phải làm sao?
-Sao lại phải làm sao? Không thương thì thôi. Lờ đi.
-Họ có úp mở đâu mà lờ. Lại ngỏ thẳng với mình.

Loan ngạc nhiên:

-Nói thẳng . . rồi mày nói gì?
-Im lặng và quay đi.
-Ư . . ư . . hơi kỳ kỳ
-Có vẻ tàn nhẫn phải không?
-Ư . . ư tao cũng không biết, mà ông nào vậy . . biết mi không thương sao lại nói ra.

Tôi thở dài:

-Tao không biết nữa. Chàng sắp đi xa, và muốn một lần hò hẹn.
-Quen mi thế nào, lâu chưa mà hò hẹn.

Tôi kể cho Loan nghe chuyện tình lắt léo trong thư viện. Chuyện Phương thích Tiến, bạn bè gán ghép cả nửa năm nay, và chuyện Phương chuyển thơ. Loan nhăn mặt:

-Sao nó lại nhận chuyển thơ
-Nó hiền thế đấy, hai lần. Tao bảo Phương là đừng chuyển thư nữa. Nhưng nó bảo là muốn giúp Tiến . .

Rồi tôi kể hết cho Loan nghe những gì Tiến nói, đưa cả lá thư Tiến viết xin lỗi nhờ Phương chuyển cho tôi ngày hôm sau ở lớp học.

Uyên Thương,
Anh xin lỗi Uyên về sự đường đột của mình hôm qua, làm cho Uyên sợ. Anh năn nỉ, đừng sợ anh, sẽ hứa, không ép Uyên nữa. Anh hiểu Uyên mong manh như giọt nước, sẽ tan biến nhanh nếu anh vội vã. Từ ngày gặp Uyên, đã hơn sáu tháng, anh chỉ lặng lẽ nhìn. Uyên quay lưng, nên chỉ được ngắm ở đằng sau, cũng mãn nguyện. Nếu được như thế , làm cái bóng ở đằng sau, để được ngắm nhìn em suốt đời, anh cũng vui. Nhưng tuần sau anh phải đi xa, giã từ sách vở để gia nhập đời quân ngũ. Sẽ không còn đến thư viện để mỗi ngày được ngắm nhìn em, ngắm mái tóc dài ngang lưng, lung linh như làn nước mỏng, tràn ngập hồn, làm anh ngộp thở từng ngày. Cả tháng nay từ khi có giấy gọi nhập ngũ, anh không biết phải làm thế nào để Uyên hiểu được tình cuả anh. Anh bối rối quá, ngày đi sắp đến rồi, ngày phải xa Uyên cũng thật gần. Rồi liệu có một ngày được gặp nhau, hay chẳng bao giờ, lại xót xa tiếc nuối là mình quá rụt rè, làm mất cơ hội của tình yêu. Nên anh vội vã cởi mở tâm tư mình, chỉ muốn Uyên hiểu thôi là đủ. Ngàn lần xin tạ tội. Anh xin lỗi Uyên về tội của mình. Tuần sau anh đợi mỗi ngày ở thư viện. Cho anh gặp lại Uyên một lần thôi trước khi ra đi. Thương mến.

Loan đọc xong lá thư cũng không ngăn được tiếng thở dài. Nó trả lại lá thư cho tôi vừa nói:

-Cây si cổ thụ . . rồi có định gặp lại không?
-Tao không biết nữa. Cứ nửa đến, nửa thôi.
-Tao cũng chịu, cũng chẳng muốn đặt mình vào hoàn cảnh của mày.
-Mi biết không, nếu là ở lòng mình, thì không. Còn yếu lòng vì cảm tương tình của họ cho mình thì . . chả lẽ lại đến . . đi với nhau . . . Ta ngại ngùng quá, thực sự không muốn.
-Thì gặp lần cuối như ông ấy nói trong thư thôi. Ðâu mất mát gì.
-Ðể nói gì đây . . rồi lại giằng co nhau. Tao nghĩ nếu không đồng ý đi chơi thì có lẽ chả nên gặp. Chỉ gây buồn . . .
-Nhưng cũng tội . . .
-Yêu đâu cần tội nghiệp, phải không?

Loan không nói. Hai đứa yên lặng lắng nghe bản nhạc Love Story đâu đó êm vang. Từng giọt đàn dương cầm thánh thót len nhẹ vào tâm tư mỗi đứa bằng cung phách khác nhau.

Thực sự tôi có sợ gặp anh, không vì sự đường đột của Tiến, nhưng sợ những căng chùng của lòng mình. Sợ đối diện nỗi buồn của người, mà mình được chủ động. Sợ vì chiều lòng người, tôi lại tự ép mình trong gượng gạo. Sợ giăng co giữa hai tâm lý trái ngược nhau. Một lần đi chơi với anh, sau khi chia tay, sẽ trở thành kỷ niệm. Sẽ là kỷ niệm vui hay buồn? Chắc hẳn là không vui vì tôi không thể giả tạo. Thật phức tạp.

Như con sóc nâu, co rúm mình chạy trốn những phức tạp tình cảm trong tuổi bắt đầu được yêu và biết yêu. Nên tuần sau đó tôi không trở lại Thư Viện Tin Lành. Không gặp Tiến. Tôi tìm một thư viện khác. Gặp các bạn Trưng Vương ở trường Văn Hoá, hỏi nhau có còn đến thư viện học không, sao không gặp. Tôi chỉ bảo là tôi lười, chứ không muốn nói rõ là mình học ở đâu.

Một lần gặp Phương ở trước cửa trường Trưng Vương, hai đứa cùng ngồi xuống bực thềm nói chuyện. Hỏi nhau chuyện học hành, một lúc ngập ngừng, Phương nói với tôi:

-Uyên đừng vì Phương mà tránh gặp anh Tiến nhé. Anh ấy thương Uyên lắm.

Giọng Phương run, mặt buồn. Tôi nắm nhẹ tay Phương, lắc đầu, thầm nghĩ, thấy Phương buồn, dù có thương Tiến, Uyên cũng tránh, chứ đừng nói gì không thương. Trong tâm thôi, nhưng không nói ra, vì sợ lời nói mình làm loang thêm nỗi buồn của bạn.

Yêu một chiều, yêu lặng lẽ, rồi thất vọng. Trong chuyện tình thư viện này, cả ba đứa, không đứa nào vui. Yêu và được yêu đều buồn như nhau. Tôi không nói ra thôi chứ tôi có khác gì Tiến và Phương. Cũng yêu một chiều, yêu lặng lẽ một người. Chỉ khác là không ai biết cả, ngay cả người tôi yêu. So ra, tôi nhiều thiệt thòi. Tiến hiểu Phương yêu Tiến, tôi biết Tiến yêu tôi. Còn tôi, yêu, nhưng đâu dám tỏ ra, chỉ im lặng, miên man từng đêm với nhung nhớ triền miên, thì thầm với mây với nắng, tâm sự với dòng thơ. Làm thơ xong lại vội vàng xé đi, sợ chị em bạn bè biết được. Nỗi buồn là vết thương lòng, nhiều người biết được, nỗi buồn càng loang ra.

Thời gian trôi, bận rộn với hoạt động mỗi ngày, tôi quên chuyện thư viện. Chuyện Tiến Phương mờ nhanh trong trí óc. Không nhớ đến, không có cái gì nhắc đến. Ngày tháng của tôi ngập tràn niềm vui lo với thi cử sách vở. Nỗi buồn thầm kín cũng không còn mênh mang như mây chiều trôi. Ðã cô đọng lại, làm cho tim tôi se sắt và trở nên cứng rắn.

Lần đó, tôi đã không khóc, chỉ thật buồn, lòng chùng rũ, khi nghe chị Hân bảo anh đã có bồ là Thiên Trâm. Người con gái Thiên Trâm nào đó thật diễm phúc với tình yêu của anh. Rồi nguồn tương tư của tôi có hình ảnh người con gái khác làm ngừng lại. Hiện ra cùng lúc với hình ảnh của anh, để tôi không còn muốn ghi nhớ nữa. May quá, không ai biết cả, sau đó tôi cố gắng vùi đầu vào sách vở để nỗi buồn thất tình của mình không thể chiếm được một chỗ nào trong tâm. Hình ảnh của anh không có chỗ để chiếm ngự. Không ở khoảnh khắc nào, dù là đêm tối. Sách vở đã giúp tôi rất nhiều. Vì không muốn nhớ, nên quên rất nhanh.

Tiếp nối, lại có những gặp gỡ khác đến, lại yêu đương xúc động mới. Tình tôi như dòng nước một chiều chảy lầm lũi trong sự cô đơn vô định. Ðôi khi gặp được một chiều nước khác để tình yêu mình thành một vòng tròn trọn vẹn, nhưng cũng chỉ được một khoảng ngắn, trang điểm đời với vài kỷ niệm đẹp, rồi gió đâu lại thổi, đứt đoạn dòng nước trôi.

Không ai hiểu được sự lãng mạn trầm lặng của tôi, nên ai cũng bảo tim nhỏ Uyên lạnh. Thấy tôi từ chối hẹn hò với những người bạn của chị giới thiệu, chị Duyên mắng: Mi ác nó vừa vừa chứ, làm khổ hết người này người kia, rồi sau này đời quả báo, cô đơn suốt đời em ạ.

Thật sự, chả cần "sau này đời quả báo", lúc nào tôi chả cô đơn. Nhưng phải làm sao? nếu không yêu. Chả lẽ, vì sợ mình cô đơn, sợ làm buồn người, cứ đi hò hẹn vui chơi, sinh sôi tình cảm, rồi tình cảm trở nên sâu đậm, lúc gỡ ra, lại nhiều đắng cay. Với quan niệm đơn giản của tôi, không yêu thương từ phút đầu gặp, phải thẳng thắn dứt khoát, dễ dàng cho cả đôi bên.

Sau khi đậu Tú Tài II, tôi ghi danh vào Ðại Học Khoa Học, xong lớp dự bị SPCN, tôi vào chuyên khoa Sinh Hoá. Sự học càng ngày càng khó khăn, nên tôi vào thư viện Ðắc Lộ học mỗi ngày. Thư viện này phải đóng tiền hàng tháng, cấp thẻ, chỉ nhận sinh viên đại học ghi danh thôi, phòng riêng biệt, yên lặng. Ðằng sau thư viện có vườn hoa thơ mộng, cỏ xanh mịn, giàn hoa ti gôn mầu hồng phớt leo cao trên những song cửa sổ. Ở đó, cũng có những dẫy bàn học, không yên lặng tuyệt đối như phòng học chính, để sinh viên có thể vừa học vừa chuyện trò, hoặc bàn bạc vấn đề với nhau. Tôi thường ngồi trong phòng học chính, thỉnh thoảng đi dạo khi cần một chút thảnh thơi, rồi lại trở lại với sách vở. Phòng học chính, ai cũng mải miết chăm chỉ, không có ánh mắt nhìn đưa đẩy. Tôi cũng cố tránh những nơi thuận tiện nảy nở tình cảm, để chú tâm vào học như hứa với mẹ. Thấy tôi đi cả ngày mẹ cũng ngạn hỏi nghi ngờ. Tôi phải cương quyết với mẹ:

-Con hứa không hẹn hò bồ bịch trong thư viện. Nếu có bồ, con sẽ thưa với mẹ, và xin mẹ mời về nhà.

Mẹ tin, nên tôi phải giữ gìn, không muốn phụ lòng tin tưởng của mẹ.

Một hôm đến thư viện trễ, phòng chính không còn chỗ trống. Tôi đành thơ thẩn ra vườn sau. Tìm được một bàn nhỏ ở góc vườn hoa, tôi ngồi mở sách học. Ðang cắm cúi viết mấy phương trình phản ứng sinh hoá, dường như có ai đang lại gần phía bàn mình. Chợt ngửng lên, một thoáng ngạc nhiên. Người đứng trước mặt tôi trông quen quen. Người ấy lên tiếng hỏi trước:

-Uyên học ở đây lâu chưa?

Tôi dạ nhẹ, vừa nghĩ tên người trước mặt mình. Anh tủm tỉm cười:

-Có nhận ra là ai không?

Tôi vẫn chưa nhớ rõ tên, nhưng quen ở đâu tôi đã nhớ ra:

-Dạ . . anh là . . ở thư viện Tin Lành

Anh gật gù vui nét mặt:

-Thiện, bạn của Tiến. Uyên còn nhớ Tiến không?

Tiến, ba năm rồi, tôi đã quên hẳn Tiến. Hôm nay hình ảnh Tiến trở lại cùng với tình yêu . . mà tôi đã không nhận. Tự thấy ngượng ngùng trước mặt người bạn của Tiến, như người một lần gây tội. Chỉ biết cười nhẹ, ấp úng dạ khẽ. Bây giờ Thiện nhìn tôi đăm đăm, như muốn nói điều gì trách móc. Tôi cảm thấy hồi hộp như người chờ hỏi tội. Thiện ngồi xuống ghế đối diện vừa nói:

-Anh tìm Uyên khắp nơi. Trốn đâu kỹ quá.
-Dạ.
-Một lần thấy Uyên vào giảng đường với mấy người bạn, nên anh không dám gọi.
-Dạ . .
-Lúc nẫy thấy Uyên vào phòng học, rồi quay ra, anh đoán Uyên vào đây. May quá.

Thiện lấy điếu thuốc gắn lên môi và xin phép hút. Tôi gật đầu, và chờ đợi. Thiện thả nhẹ làn khói, thoang thoảng bay, làm tôi nhớ làn khói ngày nào của Tiến, gửi gấm tâm sự. Tôi miên man nghĩ đến Tiến. Từng ánh mắt nhìn, khuôn mặt trầm yên thả khói lãng đãng bay, giọng nói nài nỉ dỗ dành . . và ngày cuối đó . . .

Thiện lên tiếng bất chợt cắt ngang dòng nghĩ:

-Uyên vô tình quá. Tiến thương Uyên, nhưng sao Uyên . . tàn nhẫn với nó. Tiến đi rồi.

Tiến đi rồi. Tôi đã biết, Tiến đi xa, gia nhập quân ngũ. Nhưng sao tim tôi hồi hộp, nín thở lắng nghe. Thiện lắc đầu nhẹ nhẹ nói tiếp:

-Lá thư cuối cùng gửi cho tôi, Tiến nhắn là . . vẫn còn yêu Uyên.

Tôi không hiểu rõ câu nói, nhưng không dám hỏi lại, chỉ lặng yên theo dõi môi anh từng câu nói chậm, từng đám khói toả nhẹ rồi loãng dần vào hư không.

-Tiến chết rồi . . trong trận chiến Kontum.

Tiếng súng đạn đâu đó như đang nổ dồn dập xung quanh, tôi run sợ đến nâm dại cả người. Cúi xuống, không dám nhìn khói, không dám nhìn Thiện, nước mắt tôi trào ra, dàn dụa trên má.

Ánh Mai

6/2003
Back