Thảm họa Tsunami

Tsunami, Tsunami,
Hai sáu tháng mười hai, hai ngàn lẻ bốn,
Sóng thần địa chấn
Cuồng nộ ầm ầm
Dâng tràn vào bãi biển xanh
Aceh, Phuket, Calang
Tàn phá hết, cuốn ra ngoài biển động.
Những resort xinh tươi sang trọng
Những hotel lộng lẫy huy hoàng
Những quán hàng náo nhiệt tưng bừng
Những khách nhàn du từ nhiều lục địa
Đang tắm nắng, vui chơi giữa thiên đàng hạ giới
Chỉ trong giây phút thiên thu ấy,
Theo sóng thần mất hút giữa biển khơi.
Trên hai trăm ngàn người đã chết
Hoặc biến đi giữa biệt mù tăm tích.
Lắm em bé loạc loài bố mẹ
Những người chồng mất vợ lạc con thơ
Những tình nhân trăng mật bỗng xa lìa.
Ôi thảm cảnh không bút nào xiết tả,
Ôi lời nào kể hết nỗi đau thương.
Những xác chết tấp trôi về từ biển,
Dập dềnh theo muối mặn sưng phồng,
Những hình hài sống sót khóc, rên, kêu,
Con tôi đâu, chồng tôi đâu, vợ tôi đâu
Sao rời nhà đến đây tìm cõi chết ?
Trên đường lộ, khắp nơi, xác người sống, chết,
Chen lẫn nhau trong tử khí mịt mù
Rồi đói nghèo, bệnh tật chốn thâm u
Sẽ đe dọa cướp trăm ngàn người nữa.
Rồi nắng lại lên, rực rỡ hơn xưa,
Biển lại xanh êm, thanh bình thuở cũ.
Đất trời lại lồng lộng đẹp như thơ,
Như Tsunami chưa hề tàn phá.
Nhưng người xưa đã chết,
Và cảnh xưa đã mất,
Ấn Độ Dương bỗng biến thành cổ mộ.
Dù giàu nghèo sướng khổ
Dù trắng, đen, vàng, đỏ
Giữa cái chết, con người đều bình đẳng
Cùng thất thần, rách nát, trần truồng,
Ai cũng như nhau, có khác chăng chiếc hòm lớn nhỏ.
Phải chăng Trời Đất giận,
Giận con người tráo trở tham lam,
Tranh giành cướp bóc,hưởng thụ lắm điều,
Làm cho cảnh thiên nhiên nhem nhuốc.
Cho trái đất quẫy mình giữa bể
Để sinh linh tỉnh giấc hôn mê.
Chúa thương, Phật độ, Allah hỡi
Xin phát từ tâm ban phước lành.
Xin xóa dịu vết đau thương nhân loại,
Đem hồn thiêng về vĩnh cửu bình an.
Tsunami, Tsunami,
Xin đừng bao giờ trở lại.

Lệ Khanh (1-2005)
Back