Thầy, Cô và… Chúng Tôi

Tôi cứ phải đợi đến cuối tuần mới gọi cho bạn bè ở xa được chả là cái cell phôn của ông Boss ở nhà giao cho tôi, nó chỉ tử tế với chủ nhân vào cuối tuần và sau chín giờ tối ngày thường, loạng quạng tôi không nhớ mà xử dụng nó vào những giờ khác, sẽ đuợc nó dắt đến ông “bill“ ngày cuối tháng, và sao thì các bạn đã biết. Tôi mang hư danh Hoàng Bang Chủ Cái Bang sẽ được tấn phong thực thụ hành khất ngay. Đã lâu lắm tôi không phôn cho Hồng Thuỷ, nhân dịp này cũng muốn hỏi về việc bạn bè TV họp nhau cuối tháng ba tại nơi hoa Anh Đào nở rộ mỗi năm.

Hôm qua phôn cho Hồng Thuỷ, nàng còn đi họp, ông Viên nhấc máy, báo tôi biết Thuỷ đang họp ở nhà Tâm Đạt, nhắn tôi gọi qua bên đó, các bà Trưng Vương đang họp chuyện lớn, cái gì chứ chuyện đó thì chắc chắn, mỗi lần tổ chức Trưng Vuơng họp bạn, nếu không nhờ những người tài giỏi tháo vát và đầy nhiệt tâm này, thì sao bạn bè tứ phương chúng tôi có thể đuợc gặp nhiều bạn trong một ngày vui chứ. Nhắc đến Tâm Đạt, tôi không thể quên người bạn thật dễ mến và chân tình, tôi biết Đạt từ lúc tôi còn đệ ngũ, khi đó Đạt đã đệ tam hay đệ nhị, tôi không nhớ rõ, nhưng thưở nhỏ, con bé đã chơi trèo, lớp bạn Hồng Thuỷ, Bích Huyền, Tâm Đạt…đáng nhẽ phải là vai “huynh trưởng”, đại tỷ tỷ vì trên tôi cả mấy đệ, thế mà cứ mình mình Loan Loan…chỉ vì các “bà chị” naỳ mê chân dung các người đẹp của trường do con bé vẽ, nên “bà chị” nào cũng muốn chơi với con bé cả. Tôi vẽ tặng chân dung cho nhiều bạn bè quá nên không còn nhớ, những ai đã đuợc tặng, nhưng người đuợc tặng đã nhớ và nhắc lại mỗi khi có dịp gặp tôi. Lần cuối tôi gặp lại Tâm Đạt và các bạn vùng VA, năm 97, Đạt nhắc xưa tôi có vẽ cho Đạt một bức chân dung cô đào BB, bức tranh thật lớn, vẽ bằng phấn tiên. Quả thật hồi đó tôi có ưu ái Tâm Đạt, vì tính Đạt rất dễ thương, Tâm Đạt là người có mái tóc dài giống mái tóc cô đào người Pháp BB thuở đó. Đạt cũng có thân hình xinh đẹp như BB, khiến bọn TV đàn em chúng tôi đã ngầm gọi Đạt là BB cuả Trưng Vương.

(Hồng Thủy do HKL vẽ năm 1962)

Sáng nay nói chuyện với Thủy, giọng nói Thủy vẫn tươi trẻ như thuở nào. Thủy là một trong những người đẹp của Trưng Vương xưa, và cả nay. Có lẽ Hồng Thủy là người duy nhất giữ được nhan sắc không tàn phai, nên vẫn đẹp và quyến rũ hơn bao giờ. Tôi đang định phải học sự bí mật của cẩm nang đó, vì… ngày xưa gió có thể thổi tôi bay, nay thì…thì….Nguyễn Đức Nam năm 97 lần gặp mặt ở Dallas, chê khéo rằng: “Bây giờ HKL chỉ hơi bụ sữa thôi!” Thủy dụ khị tôi rằng …ráng lên chơi, sẽ có nhiều bạn ở mọi nơi và các nước ngoài về nữa, có cả Bích Huyền, và lũ bạn bè dưới Cali lên họp mặt…v..v…”Chương trình nghe thật xôm tụ, khiến con nhỏ cũng hào hứng muốn nghe theo ngay, nhưng khốn nỗi ông Boss ở nhà chủ trương không …bay! Anh chàng vẫn sợ bay, sợ teo người mỗi khi phải đi đâu bằng hai cánh sắt của chim trời, vậy mà ngày xưa chàng đã có thời kỳ nộp đơn đi… Không Quân! Vượt qua được mọi ”test” nhưng “out” vì thiếu ….Kilô. Anh chàng nhẹ ký quá. Cần thêm 2 kilô gạo nữa. Nhưng giá có quen một “gốc” lớn nào thì chắc đã là sĩ quan…”Không Quần“ rồi, đau thật. (hi…hi…)
Trước khi dứt phôn, Thuỷ cố dặn với:

“ Nhớ gửi bài cho báo kỳ này nhé. Nhớ đấy. Nhớ đấy….”

Bài trong file dự trữ, tôi còn một số ít, dành để gửi cho báo Y tế, Chính Luận, Thời Báo…v…v….cho Hồn Quê, cho Giao Mùa, cho Quán Gió v…v…đó là mấy báo đất, báo trời (web site ), mà tôi cộng tác. Tuy nhiên tôi có thể bớt ra một bài chưa đăng ở đâu gửi cho Hồng Thuỷ. Nhưng… thôi, để đổi thay lối viết, tôi sẽ …mà viết về cái gì đây?

Mặc, om đó đã, tôi còn nhiều việc phải lo trong tháng này, Web site www. Honque.com do Dr. Vương Huyền ra mắt lại, tôi phải giúp cho số Jan. thật chu toàn. Cái web site mà suốt gần hai năm nay tôi đã cộng tác rất tích cực. Tôi đã cho post Serie bài Cầu Gío mỗi tháng. Cầu Gío là một serie bài mà tôi nhận được rất nhiều thư độc giả tứ phương. Tôi viết đối họa với một người bạn ở xa ghê lắm, xa tới cả nửa quả địa cầu, nơi anh ở, có rất nhiều cây Gum xanh lá, lá cũng rụng quanh năm, thân cây Gum cũng tróc vỏ hàng năm, thay lớp da cũ, để khoe lớp da mới, trắng mịn như da con gái dậy thì. Nơi Người Gọi Gió ở đó, có những con suối nhỏ nước nguồn, và những trận gío cuốn lá Gum rụng đầy đường. Mới đây lại có cơn bão cát.

(Bích Huyền do HKL vẽ 1962)

Gọi cho Bích Huyền, một người bạn đời, tôi nói thế vì tình bạn chúng tôi liên tục từ ngày tôi còn bé tý. Tình bạn kéo dài cho đến tận ngày nay, với thật nhiều thương yêu khắng khít. Tôi quen Bích Huyền khi tôi mới đệ ngũ, Bích Huyền đệ tam, hay đệ nhị, tôi cũng không nhớ rõ. Tôi quen Bích Huyền qua Hồng Thủy, nhưng lại gần gụi và thân Bích Huyền nhất, có lẽ một sự hoà hợp nào đó, có lẽ vì chiếc răng khểnh duyên dáng của Bích Huyền? Hay có lẽ vì tiếng cười trong như suối? Hay vì Huyền chiều và thân mến tôi như bạn cùng lớp? Cũng không biết nữa, nhưng có dạo tôi làm cho Huyền và Thuỷ giận nhau, chỉ vì Thủy không ngờ Huyền lại thân “con ranh” đến vậy, bỏ lơ cả Thủy. Ngày đó Trưng Vương có nhóm Huyền, nhưng chỉ có hai cây viết: Hồng Thuỷ: = Mộng Huyền, và Phạm Nga: = Bích Huyền. Cartoon Chị Huyền cuả Bé Ngôn Bé Luận trên nhật báo Ngôn Luận thuở đó đã làm giới học sinh và sinh viên yêu thích. Chị Huyền trong những tranh hoạt họa đó chính là Bích Huyền của Trưng Vương. Và nay tiếng nói của Bích Huyền trên đài Voa đi cùng khắp năm châu.

Bích Huyền rủ tôi vào nhóm Huyền, với biệt hiệu Thúy Huyền, cho nên Hồng Thủy đã cằn nhằn Bích Huyền “Sao cho con nhỏ cù vô nhóm ...v…v.” (vào cái thuở đệ ngũ, tôi viết được gì chứ, ngoài một vài đoản văn được đăng trên trang học sinh của Ngôn Luận, hay của tờ báo mà anh Phạm Cao Củng và chị Huyền Nga phụ trách trang học sinh. Bạn bè cùng đệ hay trên đệ hoặc dưới đệ tôi, họ chỉ biết đến tôi vì cái tài vẽ nhăng vẽ cuội khi đó mà thôi.) Trong nhóm Huyền còn có một “nàng” Huyền có… râu! Đó là Hương Huyền = Nguyễn Đức Nam, anh đực rựa này nhẩy xổm vào nhóm cho xôm tụ. Nhóm Huyền cạnh tranh với nhóm Hoa Tiên của Chu Văn An, do Nguyễn Đức Nam và Đinh Lang chủ trương, đàn anh của nhóm Hoa Tiên có Lê Đình Điểu, Hoài Ngô, Đaò Trọng Thủy, là những tay viết xuất sắc cuả trường thuở đó.

Huyền rủ tôi ráng đi chơi cho vui, bao lần rồi, Trưng Vương vùng VA tổ chức, tôi đều không đi được, bởi vì Spring Break cuả mỗi tiểu bang đều khác nhau, thường là nghỉ sau, hay trước một tuần Spring Break nơi tiểu bang tôi ở. Làm sao tôi đi được? Làm sao xin phép cho hợp lý để nghỉ thêm tuần nữa? Ngoại trừ đau ốm nằm ém bệnh viện… Thành ra năm nào tôi cũng cứ nao nức đi dự, để rồi cuối cùng lại xìu như cái bánh bao bị nhúng nước khi biết thời gian không thuận tiện. Việc tôi làm, không có vacation như người ta, nhưng được nghỉ hai tuần dịp lễ Giáng Sinh và ba tháng hè. Ba tháng hè thong dong, nhưng có năm nào TV tổ chức vào thời gian đó đâu. Những tháng hè ác ôn trời nóng như lửa và vé máy bay, thì trời ơi! dù bay đi đâu cũng đắt hơn những tháng khác. Do đó mộng đi Tây đi Tầu đều phải hoãn. Nhớ hè năm 97 tôi về VN vào giữa tháng Bảy. Nóng đổ lửa ở Hà Nội, đi đâu tôi cũng tha chai nước suối hai lít, xách theo như bùa hộ mệnh. Ôm nó khư khư, qúy nó không khác gì dân du mục ngoài sa mạc qúy nước, chốc chốc lại tu nước, tu nước… Trời nóng đến nỗi mồ hôi chảy như tắm. Ở trong khách sạn thì máy lạnh, thò đầu ra ngoài, thì khí hậu oi bức và hừng hực hong khô, mắt kiếng bị mờ như sương khói… Nhiệt độ thay đổi quá khác biệt và khắc nghiệt, đêm lạnh trong phòng ngủ, ngày ra ngoài thì như cái bánh tráng trên lò than, tình trạng mỗi ngày như thế, đã quật anh chàng nhà tôi đau một trận nặng, tưởng đã phải nằm bệnh ở Việt Nam. Nghĩ lại mà hú hồn!

Tôi nhủ lòng, thôi đợi ngày ta về hưu, sẽ tự do đi chơi vào bất cứ tháng naò mình muốn…nhưng …nhưng….liệu ngày đó chân còn đi nổi hay sẽ phải có cây gậy trúc? Mà đâu có sao, Hoàng Bang Chủ vốn có cây Đả Cẩu Bổng mà….hi…hi…

Lần này suy đi tính lại. Tôi không dám gọi rủ rê anh Ninh nữa, anh là một ông CVA, bạn thân của gia đình tôi. Anh có tờ báo tháng ở TX, nghề tay trái. Báo cầm cự được khoảng bốn năm, thì đình bản, lý do tháng nào cũng lỗ vốn, và bị mấy tờ báo khác cuả hai tên ma đầu đánh phá ngầm. Tôi nói anh quẳng gánh lo đi cho rảnh nợ, văn nghệ chỉ là thú vui. Mấy năm trước tôi cứ rủ anh đi dự TV, anh phải năn nỉ bà xã Cam Ly đi cho vui. Cam Ly đồng bệnh với anh chàng nhà tôi, là… sợ bay, nhưng anh khéo thuyết phục được Cam Ly đi dự, để Cam Ly và chúng tôi có dịp gặp nhau. Cam Ly cũng làm thơ, hát hay, dịu hiền, bạn bè ai cũng mến thích. Thế nhưng ba lần dụ khị, anh và Cam Ly đều đi nhưng…nhưng….chả lần naò tôi… có mặt ! hi…hi…vì đến phút chót tôi lại đổi ý. Lần chót anh mới trách:

“Chị rủ chúng tôi đã ba lần, nhưng chả lần nào chị đi cả….”

Anh chàng nhà tôi nghe tôi kể lại đã phán:

“Em đúng là Lèo, xấu, ráng đi đi…”

Vì vậy nên bây giờ phải loại anh ra khỏi sổ rủ rê, tôi bèn kêu Kim Dung ở Okla. Dung hứa bằng cả hai tay:

“Bạn đi đâu tôi đi đó. Chịu chơi mà. Mua vé đi…ấy…ấy…nhưng cũng nghi bạn quá, bạn rủ đi là một chuyện, bạn đi thật sự lại là chuyện khác, nghi quá….”

Kim Dung gieo quẻ khá lắm. Không thua gì Lốc Cốc Tử!

Tôi rủ thêm Trần Cẩm Tú, tán nó xung phong cầm cờ đi với tôi lên tham dự buổi họp mặt TV kỳ này ở VA. Con nhỏ nhăn nhó:

“Tuần sau ta đi Houston để gặp con Đỗ Dung, mi còn nhớ nó không? Cả mấy chục năm ta chưa gặp nó, ta sẽ ở chơi TX cả tuần. Về, nếu lại tấp tểnh đi nữa, sợ…sợ ông ấy….”.

A! con nhỏ này đồng bệnh với tôi, đi đâu mà không có anh chàng theo tháp tùng, coi bộ đứa nào cũng nhụt lại cả. Biết thóp được điều đó nên anh chàng của tôi ưa làm khó tôi lắm, đã nhiều lần tôi nhủ rằng:

“Không đi …thì…. ta …đi một mình cho biết!!! Chết con giáp nào đâu chứ.”

Thế nhưng…cái giấc mộng đó mãi mãi vẫn chưa thực hiện nổi lần nào!
Một người bạn mới ở VN về lại Mỹ, nó nhắc với tôi những nơi xưa cũ ở Sài gòn, những kỷ niệm thuở đi học của ngôi trường nằm sát cạnh sở thú, may mà chưa TV nào biến thành….(hì….hì )….nhắc đến thầy cô, tôi vẫn ao ước có ngày được gặp lại cô Vượng, và “bố” Uy. Hai vị giáo sư khả kính mà tôi yêu quý nhất trong thời cắp sách đi học.

Khi nhớ về cô Vượng, hình ảnh cô luôn luôn hiện rõ trong tiềm thức, lúc nào cũng thật rõ, cứ như mới xa cô ngày hôm qua, tưởng như vẫn được nghe tiếng cười thật nhẹ của cô. Cô hiền hoà, cô giản dị, cô mộc mạc trong lối phục sức, bao giờ cũng là chiếc aó dài mầu nhạt, hình như cô thích mầu xanh da trời, xanh rất nhạt, có điểm những bông hoa xanh đậm nho nhỏ. Người cô trước sau thẳng đuột giống thân hình lũ học trò cuả cô. Chúng ở cái tuổi còn xanh chát, mặt mày chúng ngô nghê, tóc tai còn lôi thôi…tuổi chưa biết làm dáng, da còn chưa vỡ nắng đâu mỡ màng xinh đẹp như những TV của đệ tứ, tam, nhị, nhất. Ở tuổi đó có người đã ví chúng tôi chát như những trái sung non!
Cô Vượng với đôi kính trắng cận thị, mắt kính tròn như kính thầy bói, giá như thời đại này, thì cô là người đi tiên phong cái mốt đặc biệt đó. Tuy cô không diện, có lẽ không đủ điều kiện diện như những cô giáo khác của trường, vì nghe nói khi đó cô còn phải chăm sóc cho một người chồng đang đau ốm kinh niên. Nhưng ở cô vẫn toát ra một vẻ trí thức. Cô có cái dáng dấp của một nhà học giả, đơn thuần mà học thức. Lũ tiểu á quỷ chúng tôi ai cũng yêu qúy cô, có thể vì cảm thương sự mong manh của hình hài cô gầy yếu, có thể vì yêu cái nét dịu dàng của cô, cũng có thể vì thích lối cô dạy học, bao giờ cũng là sự cần mẫn chăm chút cho từng đứa học trò như chăm chút cho chính những đứa em út bé bỏng trong đại gia đình. Cô yêu việc làm, cô yêu mến những con chim nhỏ cuả học đường, cả ngày líu lo hót bên cô… đã khiến cái nghề gõ đầu … lũ quỷ sứ này cuả cô thêm ý nghĩa.

Tôi yêu tinh thần rộng rãi cởi mở của cô, hai kỷ niệm tôi nhớ rõ nhất là vào cái năm đệ lục đó, chúng tôi đã phải tập làm thuyết trình, cứ hai học sinh một bè, làm chung một bài. Tập đọc sách, tóm tắt câu chuyện, cho ý kiến của cá nhân mình và tập đứng trước lớp thao thao bất tuyệt cho cái ý tưởng của mình hoặc bênh vực, hoặc đả phá tư tưởng của tác giả…. Năm đó, hầu hết các đệ lục của trường, đều lựa chọn những truyện như Tấm Cám, Thạch Sanh Lý Thông, Trọng Thủy Mỵ Châu, Nguyệt Nga…hay truyện ngụ ngôn, những câu chuyện về con chó con mèo… để làm thuyết trình, thì… thì… lạc loài trong số đó, bè của Nguyễn Thị Bích Loan, gồm có tôi, con nhỏ Bích Loan này gạ tôi đứng chung bè với nó, chắc nó biết tôi vì có văn nghệ văn gừng trong máu, đầu óc cứ lơ tơ mơ, nên nó dụ khị được. Quả như thế, tôi đã dám bạo gan liều đứng chung bè với nó, bởi vì nó sẽ thuyết trình về những tác phẩm cuả nhóm Tự Lực Văn Đoàn. Nó thì thào:

“Tụi mình sẽ thắng bọn nó là cái chắc, mi tin đi, truyện cuả nhóm TLVĐ hấp dẫn hơn ba cái truyện cổ tích xưa rích mà chúng lựa. Tao có tài liệu của lớp đệ nhị rồi, mi chỉ cần về đọc cho kỹ, phần mi tóm tắt câu chuyện, rồi thuật lại, để ta gánh cho phần bình luận.”
Cái “deal” xong!

Cô Vượng… uống thuốc liều để chấp nhận cho hai đứa tôi với lá gan lớn như gì… dự tính làm thuyết trình về cuốn Đôi Bạn của Nhất Linh. Bởi vì chắc chắn cô sẽ, mà đúng vậy, sau đó bị bạn bè đồng nghiệp chỉ trích là cho bọn nhóc đi quá trớn trong chương trình Việt Văn của đệ Lục.

Qủa như Bích Loan đoán, buổi thuyết trình đó thành công mỹ mãn, câu chuyện hấp dẫn, đề tài thơ mộng cho lứa tuổi chúng tôi bắt đầu nhìn đời bằng cặp kính mới phơn phớt hồng. Bích Loan học giỏi, có tài biện luận truớc đám đông, tính tình tháo vát, xông xáo, mặc aó dài, nó thường sắn tay áo, nó ù và cũng ưa lý sự cùn nữa. Bích Loan ù thuờng chê tôi nặng về văn nghệ, không có đầu óc thương mại và thực tế. Mơ mộng… thì… chỉ có nghèo rớt mùng tơi. Quả nhiên đúng, Bích Loan hiện nay giàu có, làm chủ bao căn nhà ở vùng bắc CA, nơi được mệnh danh nhà cửa đắt hơn vàng! Trong khi tôi được phong hư vị Hoàng Bang Chủ…. Cái Bang! Không hiểu sao, và từ hồi nào tôi lại dại dột nhận cái mỹ danh Hoàng Dung do bạn bè thân thương gán cho. (Hoàng Dung, văn võ song toàn, mưu thần chước quỷ trong bộ truyện kiếm hiệp Anh Hùng Xạ Điêu của Kim Dung). Mang cái biệt danh đó đã trên mười năm, mà thấy mình chả giống Hoàng Dung của AHXĐ tý nào, có giống chăng là….là….Bang chủ của Cái Bang! Nghĩa là nhà giáo rách như mấy bác hành khất! Hi…hi….

Một kỷ niệm khác nữa về cô Vượng, tôi còn nhớ, trong giờ luận văn, bàn về câu tả một con thuyền vừa mới ra sông, chưa đi được xa, nhưng cũng không còn gần, nghĩa là xa bến được một quãng, cô hỏi:

“Các em sẽ tả ra sao?”
-Con thuyền vừa rời bến.
-Khá, nhưng chưa sát nghĩa, như vậy thuyền mới xa bến có tý chút, thuyền mới nhổ sào. Nhưng con thuyền trên bức tranh đây đã xa bến được một quãng rồi…

Những cái trán cau lại vì suy nghĩ, những cánh tay nhỏ bé giơ lên góp ý, vẫn là chưa được đúng ý cô mong muốn. Cuối cùng con ”cáy“ này giơ tay, tôi vẫn là đứa nhút nhát nhất lớp, nhưng… phá ngầm thì không thua ai. Xông xáo tranh biện, thì… mọi người chỉ biết tiếng Bích Loan. Còn tôi thì….luôn luôn là… ”em hiền hơn ma sơ” bạn có tin không? (hi…hi…)

Tuy nhiên, trong lớp, tôi vẫn được cô chiếu cố nhiều vì những bài luận… Thấy tôi đã bạo dạn giơ tay, cô vui lắm:

---- Rồi, đến lượt em.
---- Em sẽ tả là:”…. Một con thuyền đang chập chững sang ngang ”

Cô tươi ngay nét mặt, lũ bạn vỗ tay, và từ hôm đó, chúng phong tôi chức : “văn sỡi”

Tôi còn yêu kính một vị giáo sư nữa, đó là thầy Trần Thế Uy, thầy người miền bắc, thầy cao, tóc thầy hơi dợn quăn phía trước, mỗi khi thầy cười thì mũi hơi nhăn lại, thầy cũng dễ đỏ mặt khi bị tụi quỷ nhỏ này trêu thầy. Thầy cũng đeo kính cận, thầy dạy Anh Văn năm chúng tôi đệ nhị. Thầy có cái xe hơi con cóc, loại xe dùng làm xe tắc xi thuở đó, nên xe thầy sơn mầu đỏ, thứ mầu đỏ xấu xí của vải cờ Tây. Đỏ quệch, nước sơn lại không bóng. Chúng tôi vẫn nói lén, đùa với nhau:

”Xe của thầy giống xe chữa lưả, xe bố Uy là xe chữa lửa. Xe chữa lửa cuả bố Uy v..v..”.

Năm đó tôi cặp với Vũ Thị Thanh, Thanh học giỏi và hay lý sự. Tôi và Thanh hay đi với nhau như cặp bài trùng, Thanh kém tôi một tuổi, nhưng nó cao hơn tôi, nó gầy lêu khuêu như con sếu, tóc ngang lưng, mỗi khi nó đi thì dáng khất khừng vì nó cao quá khổ, lại gầy tong teo. Nhớn đầu, nhưng nó chuyên sài mực tím, chữ nó thì không thua gì gà bới, giun bò, bị tôi chê, nó vênh mặt:

“Trong tương lai, tao sẽ không là thư ký mà cần có chữ đẹp…”.

Quả nhiên sau này nó mặc áo thụng đen, to miệng làm thầy cãi ở tòa.

Năm đệ nhị C, lớp chúng tôi tọa lạc trên lầu ba. Một hôm thầy quên cuốn sách gì đó ở dưới xe, Thầy đưa chìa khóa xe, nhờ tôi xuống lấy dùm. Thanh xin đi theo cho có bạn. Trước khi rời lớp, Thanh mang theo hai tờ giấy vở trắng, và nói nhỏ dặn tôi mang cây bút mực, cùng lọ keo dán giấy, thứ keo trong vắt, dính chết bỏ. Tôi làm theo và hơi thắc mắc, nhưng không hỏi nó. Sau khi lấy cuốn sách ở phiá sau xe, Thanh bèn lôi giấy ra viết với nét chữ to tướng, tô đậm nét;

Xe Cứu Hoả của Bố Uy
Cấm đội xếp gỡ giấy
Ký tên: Con của đội xếp

Xong rồi, hai đứa đổ đầy keo kín cả tờ giấy, và dán vào kính sau xe của thầy, tờ khác thì dán cửa kính bên hông. Lên lầu, trả thầy chìa khóa xe, hai đứa dáng ngoan ngoãn và nhu mì như …ma sơ!

Ngày hôm sau khi Thầy đến trường, lúc bước vào lớp chúng tôi, thầy cứ lắc đầu. Thầy dư biết đích thực thủ phạm là đứa nào trong lớp, nhưng thầy không nói, chỉ lắc đầu thở dài,… thở dài. Cuối cùng thầy cười, hiền hòa:

“Các chị nghịch thật, chắc còn nghịch hơn con trai nữa, nếu người ta mà biết tôi dạy ở trường nào, thì họ sợ con cháu hai bà luôn.”

Cả lớp ngớ tò te, không hiểu thầy nói gì? Đưá nào phá gì, Thầy than:

“Chiều tối qua, “nhà tôi” và tôi mất mấy tiếng đồng hồ, đến tối mịt, mớí bóc được hết tờ giấy đó ra, mà chị nào đó ác thật, giá dán giấy ở bên ngoài xe thì còn dúng nước mà bóc nó dễ hơn, đằng này dán trong xe mới khổ….”

Có đứa giơ tay hỏi:

“Thưa thầy giấy gì đó ạ?”

Thầy nhíu mắt, đỏ mặt, ngượng ngập:

“Các chị chế nhạo cái xe cà tịch cà tàng cuả tôi: Giấy ghi: Xe Cứu hỏa của bố Uy”

Cả lớp lại đuợc trận cười rung cả bàn ghế !

Thầy thật là hiền, thầy thật là đáng kính, thầy thật là dễ thương, thâỳ yêu học trò như con cháu, thầy tận tụy với chức năng dạy dỗ lũ học trò nghịch hơn quỷ sứ cuả thầy. Và lũ học trò đó đã yêu kính thầy như cha

Cho đến hôm nay, nhắc đến thầy, người bạn và tôi đã nói: Ước gì được gặp lại thầy nơi xứ người, để một lần nữa được gọi thầy hai chữ thân yêu “bố Uy”.

Hương Kiều Loan

(Jan/03)

(Cám ơn chị Minh Tân đã tìm được hai bức hình em vẽ BH và HT. Và đã mang qua cho em, ngày chị sang đoàn tụ gia đình 1992)
Back