Thiết Mộc Lan

Nàng được nhiều người yêu thích vì có dáng đẹp đặc biệt, khác hẳn với những loại cây thường. Nàng là lan. Chỉ có thân và lá. Dáng cao lớn, không mảnh khảnh nhỏ thấp như những loại lan khác. Thân mộc, thẳng và cương trực. Lá mọc thẳng từ thân cây, mầu xanh đậm, thuôn dài lả lướt rũ. Nàng thường đứng duyên dáng trong phòng khách, gia tăng vẻ trang trọng cho căn phòng. Ðôi khi nàng đứng ngay cửa chính, dáng thanh lịch đón chào quan khách đến nhà. Không chỉ ở tư gia, ngay cả những cửa hàng, khách sạn, văn phòng làm việc, chỗ nào cũng có nàng. Nhưng có mấy ai được nhìn thấy nàng cười. Nàng trầm lặng, không rộn rã xúc động mỗi năm như những loại lan khác. Tôi cũng như mọi người, yêu nàng. Thích có nàng để trưng bày trong nhà. Năm 85, tôi mua hai cây nho nhỏ, cao chừng hơn hai gang tay về bày hai góc phòng khách của căn nhà mới mua. Thỉnh thoảng vuốt ve, lau bụi bám trên những phiến lá dài cho lan luôn tươi mát. Một tuần tưới nước, vài tháng bón đất. Mấy lần dọn nhà, đổi nhà, tôi vẫn ôm cây đi theo. Quấn quít với cây như người bạn yêu quí chân tình. Lan tươi tốt cao vùn vụt, cao hơn cả tôi. Hơn mười năm rồi, hai nàng vẫn vẻ bình thản, an nhàn, chưa một lần nở nụ cười. Thật tình lúc đầu tôi không biết tên nàng là Thiết Mộc Lan, không biết nàng sẽ có hoa, cũng chưa từng nhìn thấy hoa sẽ đẹp và nở ra sao, nên chẳng bao giờ để ý mong chờ. Chỉ yêu nàng là những phiến lá xanh dài đơn giản. Mùa xuân 1996. Một buổi chiều đi làm xa về, vừa bước vào nhà tôi ngạc nhiên vì nhà mình đẫm mùi thơm lạ. Hương thơm nửa như hoa nhài nửa như ngọc lan, nhưng ngào ngạt hơn nhiều. Tí Vân chạy xuống đón mẹ, hỏi ngay:
- Nhà mình có mùi gì thơm quá mẹ
Tôi vừa ôm con, vừa nhìn quanh nhà:
- Ừ, mẹ cũng không biết nữa. Lạ quá. Thế Tí Cún có đem nước hoa cuả bạn về nhà không?
- Thưa mẹ con không. Tí lắc đầu quả quyết.
Cún từ trên lầu cũng chạy xuống. Cu cậu nhăn nhó:
- Mùi gì "weird" quá mẹ. Làm con nhức đầu.
Tôi ôm Cún cười xoà:
- Con chỉ lắm chuyện, mùi thơm thế này mà than nhức đầu. Ðể mẹ xem chắc ai làm đổ nước hoa.
Tôi đi quanh nhà. Thơm nồng nhất là phòng khách và phòng ăn. Một lúc Tí reo lên:
- Mẹ, là cái hoa này.
Tôi nhìn theo con. Hai cây lan của tôi nở hoa. Lần đầu tiên trong đời được nhìn thấy loại hoa này nở. Tuyệt đẹp, thật đài các. Từ giữa đám lá non còn cuộn búp, những chùm hoa trắng rực rở nở trên cọng xanh dài. Cọng lan thon gầy bằng chiếc đũa, uốn cong chĩu xuống nửa thân cây. Cánh hoa mỏng mảnh, be bé như cánh hoa đào, mầu trắng tinh khiết cuả thuỷ tiên. Nhựa hoa trong vắt như sương mai ngập ngừng nhỏ giọt trên phiến lá xanh hứng ngay phía dưới. Tôi tròn mắt ngạc nhiên. Vui mừng thích thú đứng lặng ngắm nhìn. Cu Cún bịt mũi eo sèo:
- Mẹ, cái mùi này làm con nhức đầu. Mình cắt nó vứt đi được không.
Tôi phản ứng:
- Ồ không. Mùi này thơm mà. Mẹ thích.
Cún nhất quyết phản đối:
- Thơm với mẹ, nhưng con không thích.
Ðứng gần hoa, mùi hương nồng nàn hơn. Tôi đành ôm con rỗ rành:
- Thôi để đưa vào phòng của mẹ. Ðóng cửa lại thì con không ngửi được, chịu không. Ðừng khó chịu nữa, mấy mẹ con mình đi lấy ice cream ăn đi.
Dụ khị con xong, tôi vội vã lấy máy chụp mấy tấm hình làm kỷ niệm, rồi cẩn thận kéo cả hai cây vào phòng ngủ của mình. Vặn quạt nhẹ nhẹ. Mùi hương loang khắp phòng, thoang thoảng thơm. Buổi tối, pha trà sen ngồi nhìn lan, thưởng thức hương lan, ngắm trăng bên cửa sổ, tưởng tượng như mình đang trong vườn thượng uyển thời vua chúa xa xưa. Cả tháng trời không phải đốt nến thơm. Phòng ngủ lúc nào cũng thơm ngát. Ươm vào gối, thấm vào chăn, đượm cả vào quần áo.
Cùng năm đó, bỗng dưng tang tóc gia đình xảy ra liên tiếp, thật khủng khiếp, đầu óc quay cuồng, trí nhớ hỗn loạn, tôi không còn biết gì quanh mình. Chuyện hoa nở trôi đi như bao chuyện nhỏ nhoi thường ngày. Chẳng nghĩ đến. Cho đến vài năm sau, khi cô em Nga đến nhà chơi, nhìn thấy tấm hình tôi chụp hoa lan đển quên trên bàn. Nga ngắm nghía rồi hỏi:
- Hoa gì đẹp vậy chị Mai.
Tôi chỉ ra ngoài:
- Ồ, mấy cây này chị bầy ở phòng khách và phòng ăn đó em. Tên gì chị cũng không biết.
- Trời cây đó mà có hoa đẹp vậy hả. Nhà em cũng có hai cây nhưng chưa bao giờ có hoa.
Chị Dung đứng ngay đó nghé mắt nhìn, nói tiếp vào:
- Ừ đẹp nhỉ. Nhà tao cũng có một cây. Hình như là Thiết Mộc Lan. Loại hoa này đẹp nhưng hiếm, khó nở lắm. Sao cây cuả mi lại nở hoa, là hên lắm đó. Người ta nói hoa hiếm nở là phát tài phát lộc mà. Mi làm sao mà cả hai cây lại nở hoa vậy?
Tôi khẽ so vai:
- Hoa tự nở. Em đâu có làm gì.
Nga nháy mắt cười cười hỏi:
- Hên không chị Mai. Bà có tài lộc gì mà dấu diếm hả?
Tôi nhìn hình hoa lan, lặng một giây, như cơn gió lạnh thổi vào vết thương còn đau xót. Một cái gì như buốt nhói trong tim mình, tôi khẽ thở dài lắc đầu:
- Có hên gì đâu. Ðọc ngày tháng trên hình, hoa nở năm 96 đó . . .
Ðụng đến chuyện tang tóc, mất mẹ mất con, nước mắt tôi lại ứa ra. Chị Dung đã hiểu ý, bẻ ngược câu vừa nói:
- Eo ơi như vậy là xui quá, xui tận mạng.
Nga giật mình vội vã hỏi lại:
- Hoa nở đúng năm chị mất cháu đó hả.
Tôi cắn môi, nén tiếng nấc, nước mắt đã tuôn dàn dụa trên má. Nhỏ Nga bóp nhẹ tay chị an ủi, rồi nhìn ngày tháng ghi trên hình, lẩm bẩm:
- Tháng ba.
Tôi đáp khẽ:
- Ba tháng trước khi Mẹ đi . .
Nga kinh ngạc tiếp lời:
- Rồi bốn tháng sau là cháu đi
Tôi gật nhẹ, lau nước mắt. Nga ôm chầm lấy tôi hoảng hốt:
- Thôi, ghê quá, em về bỏ hai cái cây đang ở nhà đi cho rồi. Xui vậy mà sao chị còn giữ nó. Em thấy chị có những bốn cây, bầy đầy một nhà.
Tôi nhìn hoa ái ngại rồi giải thích:
- Chị mua hai cây này đã mười mấy năm. Lúc cháu mất, người ta lại đem đến tặng hai cây nữa.
Chị Dung nhăn mặt:
- Xui thế sao không vứt hết đi cho rồi, giữ làm gì. Tao về cũng sẽ cho cái cây của tao vào thùng rác.
Nào tôi có để ý gì đến chuyện hên xui. Người ta đem đến tặng, an ủi mình, thì mình nhận. Rồi chăm sóc cây, rồi thương cây. Tôi bước ra phòng khách, tần ngần đứng bên cây vuốt ve bênh vực:
- Em thương cây. Nâng niu giữ gìn cả mười mấy năm nay. Như là người bạn thân. Em chả tin dị đoan đâu. Chuyện gì xảy ra thì mình chịu, đâu phải lỗi của hoa. Chị thấy không, lúc đầu chị bảo hoa nở là niềm vui là đem may mắn, bây giờ vì biến cố gia đình, mình lại trách hoa đem chuyện xui đến. . chả đúng đâu. Ðừng trách hoa. Tội nghiệp.
Chị Dung và Nga cùng nhìn nhau không nói thêm lời nào. Tôi lẳng lặng đi lấy khăn ướt lau nhẹ nhẹ từng phiến lá mầu xanh thuôn dài. Chùi nhẹ nhẹ những đốm nhựa nâu ứa ra từ mùa hoa nở vừa rồi còn đọng khô trên lá. Hai cây lan mới chưa nở hoa. Chỉ có hai cây lan cũ là nở hoa liên tiếp 3 năm liền. Năm 96, 97, 98. Vì quá đau buồn chán nản, tôi chẳng còn tâm trí thưởng thức hoa như lúc đầu. Hoa nở rồi hoa tàn, không để ý, không xúc động. Con phàn nàn mùi hoa, tôi để lan ra ngoài hiên cho đến khi hoa tàn mới đem vào trong nhà.
Sau năm 98 Mộc Lan không nở hoa nữa. Bận rộn công việc hàng ngày, lo lắng chăm sóc hai con, tôi cũng quên mất chuyện nở hoa mang đến hên hay xui. Mỗi tuần vẫn đều đặn tưới cây, nâng niu lau từng phiến lá cũ mới. Tôi thích trồng nhiều cây xanh trong nhà. Mầu xanh mát của cây đem sự êm ả thanh thoát cho tâm hồn, đem sự tinh khiết cho hơi thở. Cây có sự sống. Cây mang nhiều kỷ niệm. Cây là bạn, là tri kỷ, là thương yêu. Như tôi đã bảo với các con:
- Quà tặng mẹ đừng mua gì tốn kém. Hãy mua tặng mẹ những cây xanh nho nhỏ để mẹ nuôi. Mẹ thích trông nom giữ gìn, nhìn cây lớn lên. Rồi mỗi cây sẽ đánh đấu kỷ niệm, biểu tượng tình thương yêu.
Lại một ngày đầu mùa thu 2001, Mộc Lan bất ngờ nở hoa, dồn dập. Hương thơm ngột ngạt cả nhà. Tí và Cún đã vào đại học, không còn ai ở nhà để phàn nàn mùi hoa. Kỳ này cả bốn cây cùng có hoa một lúc. Những chùm hoa trắng, với hàng trăm đoá hoa nở rực rỡ cả phòng. Tôi nhớ đến lời bàn hên xui hôm nào cuả chị Dung và Nga, bỗng dưng lo âu. Vẩn vơ với nỗi buồn vô cớ, rồi đôi lúc hoảng hốt bất thường, tôi tìm đến chùa đọc kinh niệm Phật để cầu an cho các con, lấy lại sự bình tâm cho mình. Thầm dặn mình là sẽ không có gì không may cả. Hoa nở là tự hoa đến lúc nở. Không dị đoan. Ðừng nghĩ ngợi vớ vẩn. Tuy nhiên, đôi lúc nhìn chùm hoa nở, tôi lại chột dạ, tâm bất an, cuống quýt gọi cho hai con:
- Con lái xe cẩn thận nhé Cún.
- Ðừng đi chơi khuya.
- Ðừng đến chỗ lạ một mình.
- Tí ơi, luôn luôn cẩn thận nhìn trước nhìn sau nghe con.
Các con biết tính mẹ hay bị hoảng hốt bất thường nên vâng dạ cho mẹ yên tâm. Rồi mỗi lần bồn chồn tôi lại niệm Phật cho nỗi lo được lắng xuống.
Tuần lễ Noel, hai con nghỉ học ba tuần về nhà chơi. Nhìn thấy hai con mỗi ngày tôi không còn bồn chồn vì chuyện nở hoa nữa. Nỗi bất an vô cớ cũng lắng xuống. Hoa Mộc Lan cũng tàn khô. Tôi thoải mái sung sướng hưởng những ngày nghỉ lễ vui với các con, quên hẳn chuyện hên xui.
Buổi tối lúc 11 giờ, sau ngày Giáng Sinh. Tiếng cậu em tôi hoảng hốt báo tin trong phone:
- Chị Mai, chị Tâm mất rồi . . .
- Cái gì??
Tôi không nghe được gì hơn, ngoài tiếng hét của mình, rồi oà khóc. Tí Cún chạy vào phòng ôm chặt mẹ. Tôi khóc rũ rượi trên vai con. Thật đau đớn. Người chị yêu quí của tôi mãi mãi vĩnh biệt cuộc đời.
Trở về nhà sau đám tang của chị. Mệt rã rượi. Thẫn thờ ngồi buồn trong phòng khách. Lặng nhìn từng cây Mộc Lan đang đứng lặng lẽ im lìm. Vài xác hoa khô nâu vẫn còn vương vãi trên thảm. Ðể lại dấu vết một mùa hoa vừa nở, một kiếp người vừa qua. Ðứng tần ngần vuốt ve từng đọt cây, từng phiến lá. Tôi vẫn thương Mộc Lan yêu quí. Không trách móc, không ghét cây. Nhưng thú thật, lúc này tôi đã thực sự sợ nhìn hoa nở. Mầu trắng của hoa trở thành mầu tang tóc. Hương hoa trở thành mùi chết chóc hoang vu. Nhựa hoa ứa ra chảy dài trên cọng lan, nhỏ giọt trên phiến lá, long lanh như nước mắt của tôi đang khóc chị . . . Rồi như cô em thúc dục năm nào: Chị phải bỏ cây đi! Bâng khuâng. Bỏ cây . . rồi cây sẽ bị chết . . thật đau lòng . . không biết phải làm sao ??

Ánh Mai

Back