Tìm Con

Ngày ấy con ra đi. Chị toàn thân nâm dại, hồn tê tái, ngồi thất thần, mặc nước mắt tràn. Người ra vào đông đảo xung quanh, lẫn lộn với những đốm không khí trước mắt bị hoa vì nhìn nắng. Cái nhìn vô thần chìm vào hư không như đang tìm kiếm sự hiện hữu của vô hình. Là phần linh hồn vừa thoát ra khỏi thể xác đang nằm kia bất động.
Có tiếng ai quen thuộc hỏi khẽ bên tai:
- Mình sẽ chôn con ra sao?
Chị quay lại nhìn anh, rồi quay đi. Trả lời sao bây giờ, chị có muốn chôn con đâu. Sao phải chôn con?. Sao không thể để con nằm yên đó. Biết đâu con chẳng quay về. Ðừng làm gì cả. Chị đang tìm cách nào?? đi vào cõi âm thế xa thẳm, tìm lại phần linh hồn của con, năn nỉ trở lại với thực xác còn đang nằm kia, mà chị đã từng thương yêu ôm ấp bao năm. Chị nói với con bằng ý nghĩ:
- Trở lại trần gian đi con. Cuộc đời đang êm ả, luôn có bố mẹ và các em thương yêu con. Sao lại từ giã cuộc đời, bất ngờ quá, trẻ quá. Thấy chị không trả lời, tưởng chị chưa nghe, anh nhắc lại:
- Cô muốn . . chôn hay thiêu? Mình phải quyết định bây giờ.
Chị yên lặng, mắt xa thẳm, hồn chơi vơi. Lúc này chị không muốn gì cả, không muốn nói, không muốn nghe, ngay cả những lời chia buồn an ủi của mọi người, lời thương yêu vuốt ve của gia đình bạn bè, chẳng giúp được gì. Những lời nói đã cứ lôi kéo chị trở lại với thực tế, bắt chị phải đối diện với niềm đau đang xâu xé tim gan. Chị muốn khép mắt ngủ triền miên, tâm tư chìm sâu vào vô vi, hồn xuất khỏi thân, bay bổng lên không gian mênh mông, gia nhập vào thế giới huyền bí của linh hồn. Chị sẽ gặp lại đứa con yêu, níu kéo với thần chết . . . Ôi sự chết! Chết là vĩnh viễn, là mãi mãi không tồn tại ở cuộc đời này. Hãi hùng quá, chị úp mặt vào đôi tay nức nở khóc . . .

Chị không muốn, người ta vẫn thiêu con thành tro, cất vào một cái hộp đồng nho nhỏ, đặt trên bàn thờ khói nhang nghi ngút. Tâm hồn chị vỡ vụn thành ngàn vạn mảnh đau, rồi bây giờ, chị làm gì với cái thân vô tri thức của mình? Thôi thì lẳng lặng theo mọi người, anh làm gì thì chị làm theo, cúng, lễ, đọc Kinh, ba ngày lễ mở cửa mả, lễ nhất tuần, nhị tuần . . Thân con bây giờ đã thành tro bụi, thế là, cho đến cuối đời, chị chẳng còn bao giờ được nhìn thấy con đâu. Ðau lòng quá. Chị như người đang bị tàn phế toàn tâm thân, không nghe, không nói, không nghĩ. Tâm thức lúc đến lúc đi, lúc thăng lúc nhập. Chị chẳng thể chết được, hình như cũng không hẳn sống.
Chị ao ước, ý thức mình được bồng bềnh trong huyễn ảo, được trở thành kẻ điên, không nhớ lại hôm qua, không nghĩ đến ngày mai. Nhưng thực tế, chỉ thiếp ngủ qua cơn mệt, khi tỉnh dậy, chị vẫn là chị, không chết không điên, nên không thể đắm chìm trong bất động vô tri mãi được, phải tiếp tục với cuộc sống, đi làm hàng ngày. Chị còn hai đứa con yêu, gia đình, bạn bè, và kiếp làm người.

Sau một tháng nằm khóc rồi thiếp ngủ, chị trở lại với thường lệ thật khó khăn. Ði trên con đường nào cũng có kỷ niệm của con. Góc cạnh nào cũng mang bóng dáng con. Trường học con đến mỗi ngày, gốc cây con đứng chờ mẹ đón đưa, sân banh thành phố con vui chơi với bạn đội, mẹ ngồi trên hàng ghế tôn hò reo khi con đá được vào gôn. Hình ảnh nào cũng có thể làm tuôn dòng nước mắt. Gặp thằng bé bằng tuổi con, da trắng, dong dỏng gầy, mặt hiền hòa, nhớ con quá! Vào sở, ngồi thẫn thờ, ngắm ảnh ra trường của con đang bầy trên bàn, đọc lại những tấm thiệp của con mừng mẹ sinh nhật, Mother Day, đang gắn trên tường, nước mắt lại tuôn rơi. Không ngưng được giòng nước mắt, chị đành xin nghỉ làm, lái xe đến chùa.
Chùa gần sở nên chị đến đó mỗi ngày. Buổi trưa chùa vắng hiu hắt. Một mình ngồi yên lặng bên cạnh bàn thờ hương linh, cảm thấy gần gũi con, như con đang quanh quẩn đâu đây với mình. Rồi ngẩn ngơ tìm con trong làn khói thoang thoảng bay. Nức nở khóc. Khóc to chẳng ai nghe. Khóc nhiều cũng vơi được nỗi đau. Khóc chán thì ngồi đọc kinh. Ðọc Kinh mệt lại thiếp ngủ. Ngủ dậy chị thấy mình vừa trải qua được một ngày. . .

Từng ngày trôi qua trong vô tâm. Nhớ thương con triền miên. Tự hỏi - Con đâu nhỉ? Rồi hỏi anh - Con mình đâu? Anh cũng buồn như chị, đôi lúc muốn yên, chẳng trả lời, chị ngồi thần người nhớ lại là chị đã mất con, mất mãi mãi. Lại khóc.

Sau lễ thất tuần, chị ngơ ngẩn hỏi:
- Mộ của con đâu?
- . . .
- Con không có mộ à?
- Cô không quyết định, nên anh đã quyết định hỏa thiêu.
Chị rùng người. Khủng khiếp quá. Hỏa thiêu con. Ðốt thành than bụi. Tội nghiệp con. Nước mắt tràn, lời nghẹn, khóc rũ ngất, và đi vào giấc ngủ miên man.

Chỉ mệt, thiếp ngủ thôi, rồi hồi tâm, nhớ đến con:
- Con đâu rồi anh?
- . . .
Chị nói lại cho rõ ý mình:
- Ồ . . em biết . . đã mất con . . .
- . . .
- Con . . không có mộ, nhưng . . con đâu ?
- . . .
- Hỏa thiêu xong, không còn gì sao?
- Còn hộp tro
- Ðó . . em là muốn hỏi hộp tro của con đâu?
- Thầy khuyên là mình để ở chùa để con nghe Kinh mỗi ngày.
- Như vậy . . mình bỏ con ở chùa một mình à?
- Không phải mình bỏ, mà là để ở chùa để thầy đọc Kinh dẫn dắt linh hồn con không bị bơ vơ.
- Sao con không nghe Kinh ở nhà được?
- Thầy khuyên để ở chùa tốt hơn
- Em muốn đem con về nhà . . là con . . dù chỉ là hộp tro tàn.
Lời lại nghẹn, oà khóc . . khóc mãi sao nước mắt không cạn?

Ðã qua lễ một trăm ngày. Lại hỏi:
- Con đâu nhỉ?
- . .
- Em lên chùa không thấy con?
- Cô quên rồi. Con để ở chùa X mà.
- Ô thế à? Chùa X xa quá . . sao mình không để con ở chùa Y?
- Thầy ở chùa X làm lễ cho con, nên . . cứ để con ở chùa X để thầy hướng dẫn con cho đến nơi đến chốn. Ít nhất là năm đầu.
- Một năm? . . sao khi làm lễ cho con, anh lại phải lên mãi chùa X mời thầy. . sao không mời thầy ở chùa Y cho gần nhà.
- Chùa X là Bắc Tông, còn chùa Y là Nam Tông.
- Trời ơi . . sao mình lại phải chọn chùa Bắc hay Nam
- . . .
Chị chẳng hiểu gì cả. Nhưng thôi, phải yên lặng. Chị đã từ chối quyết định tất cả những gì phải làm trong đám tang con, thì bây giờ chẳng nên bực bội phàn nàn.
Dù xa, mỗi tuần anh chị lên chùa X nhìn thấy cái hộp của con để ở trên bàn thờ cầu siêu, cũng yên tâm. Tấm ảnh của con lồng trong khung mầu đen ở ngay trước hộp.
Rồi một ngày chị hốt hoảng hỏi anh:
- Anh à, không thấy cái hộp đâu?
- Chắc thầy đưa lên chùa trên
Anh chị lên chùa trên tìm cũng không thấy.
- Mình gặp thầy để hỏi được không?
- Chắc . . sau một trăm ngày thầy cất đi rồi.
- Chỗ nào anh có biết không?
- Ðể khi thầy về anh hỏi
- Sao??
- Thầy đã đi xa
- Bao giờ thầy về?
- Không ai biết rõ, họ bảo có thể vài tuần hay vài tháng.
- Trời ơi . . chỉ một mình thầy biết chỗ cất con thôi sao?
- . .
- Tội nghiệp con. Em muốn đưa con về nhà . .
Xúc động dâng trào, lại ôm mặt dấm dức khóc.

Ðã lâu rồi, lúc thầy bận, lúc anh bận, lúc chị lãng quên. Chị chẳng thể lãng quên đứa con yêu, nhưng lãng quên cái hộp. Hiện hữu duy nhất của con là cái hộp vẫn chưa được rõ ràng trong óc chị. Thời gian trôi. . giỗ đầu của con, chị đã sống qua được một năm đầy nước mắt. Chị vẫn sống, mê man trong thương tang, thỉnh thoảng nhớ, đôi lúc quên. Mà nhớ gì, quên gì cũng chẳng rõ ràng. Thâm tâm chị mãi lởn vởn câu hỏi:
- Con đâu rồi?
- . .
- Anh có xin thầy đưa con về chưa?
- Anh có hỏi, thầy khuyên là mình cứ để con ở trong chùa để nghe Kinh, như vậy tốt hơn.
- Hôm trước thầy bảo một năm là đủ rồi mà.
Anh trả lời ngại ngùng:
- Ừ . . sau một năm đem về cũng được. . nhưng . .
- Nhưng sao??
- Mọi người khuyên không nên đem hộp tro về nhà.
- Tại sao? . . là con em chứ đâu phải con mọi người.
- Nhưng . . có thể sẽ không tốt cho cô và hai con
- Sao??
- Bác An dặn là kiêng đem hộp tro về nhà . . xui lắm
Chị nhìn anh, mắt căng to ngạc nhiên:
- Sợ xui? Mất con. Còn cái xui nào hơn không?
Anh lắc đầu thở dài:
- Nhưng . . thôi thì tùy cô.
Chị nghẹn ngào:
- Em không dị đoan. . là con . .
Chưa nói hết câu thì nước mắt dào. Tội nghiệp cái hộp tro. Vô tri. Làm gì đâu mà bị dị đoan là đem xui cho người. Chị cắn chặt môi để nén tiếng nấc, nỗi đau lại cuồn cuộn bóp thắt trái tim. Ðứa con bây giờ chỉ còn là hộp tro tàn . . mà chị cũng không được ôm ấp. Chị có thiết gì nữa đâu mà lo ngại viển vông. Vừa lau nước mắt vừa nhìn anh nài nỉ:
- Em muốn mang con về nhà.
Anh yên lặng, chị thở hắt ra và cứng giọng:
- Xui em chịu.
Bực tức chị nói bừa. Chứ thật thì chị sợ xui lắm. Ai đặt ra chuyện dị đoan để chị phải đương đầu giữa sự muốn và nỗi lo. Tinh thần chị đang yếu đuối bệnh hoạn, hoảng sợ nhiều điều viển vông.
Anh kiên nhẫn nhỏ nhẹ:
- Thà không biết thì thôi. Người ta nói là xui, mình không tin, lỡ có chuyện gì xảy ra, lại ân hận.
Chị chép miệng:
- Thôi được rồi, em không dám thử thách chuyện dị đoan. Ðành cứ để hộp trên chùa cho đến khi hai con đi học xa thì sẽ xin thầy mang về.
Ngẫm nghĩ một lúc, chị vẫn chưa ổn tâm:
- Nhưng . . em vẫn muốn đến chùa X để nhìn thấy tận mắt là thầy cất cái hộp ở đâu.

Anh đồng ý, gọi phone xin hẹn với thầy, rồi cuối tuần đưa chị lên chùa. Thầy trụ trì rất bận. Bận giảng Ðạo, đọc Kinh, bận cầu siêu, cầu an cho bá tánh. Ðến chùa, tìm thầy, đợi thầy. Khi gặp được thầy để hỏi, thầy cười dễ dãi:
- Ðừng lo lắng, thầy giữ cháu, các con cứ yên tâm, không sao cả. Cứ để yên cháu ở đây với thầy, mỗi ngày thầy đọc kinh cho cháu sớm siêu thoát. Ðừng di chuyển, động linh không tốt.
Anh chị nhìn nhau không dám cãi lời thầy. Lặng thinh. Thầy đi khuất rồi, anh quay lại trách nhẹ:
- Khổ quá. Cô cứ nằng nặc đòi mãi. Thầy bảo cô nghe rõ đấy. Mình xin đem về tức là mình không tin thầy. Làm thầy phật lòng.
Chị không dám nói gì, yên lặng, nước mắt ứa trào. Lủi thủi về nhà lòng ngổn ngang nỗi buồn lo, đầu óc mãi băn khuăn . . bây giờ con ở đâu?? Nằm úp mặt xuống gối khóc, đến mệt lả, rồi thiếp ngủ. .
Giữa giấc mơ màng, hình như có tiếng của con gọi mẹ, từ cõi xa xôi nào vang vọng lại. Mẹ . . mẹ . . ơi. Chị vùng chạy ra cửa sổ tìm con, không thấy gì, rồi từ vùng trời cao xa mây kéo đến tràn ngập phòng, cuốn thân chị bay bổng lên không trung, đảo lộn trong sóng mây trắng xóa, hoa cả mắt, không thể nhìn rõ cái gì xung quanh. Mắt mở căng, tay quơ quàng những đám mây cuồn cuộn, nhưng . . chỉ là hư vô. Tiếng gọi của con loãng dần . . loãng dần. Chị choàng tỉnh dậy, thấy mình đang ôm ghì chiếc gối trước ngực, mồ hôi toát đẫm trán. Trong trí óc mông lung, đâu đó còn văng vẳng tiếng con gọi mẹ hòa lẫn cùng tiếng mẹ tìm con - Con đâu rồi? Con đâu rồi??
Không ngủ lại được, nghĩ đến con, nước mắt lại tuôn đẫm gối.

Sáng dậy, chị nói với anh:
- Anh ạ, em mơ thấy con gọi
- Có được nhìn thấy con không?
- Không, chỉ có tiếng gọi . . rất mơ hồ.
Kể chuyện giấc mơ cho anh nghe xong, rồi chị quả quyết:
- Em muốn hôm nay trở lại chùa để tìm con. Em sẽ hỏi thầy cái hộp. Em muốn biết cái hộp đang ở đâu.
Anh nhìn chị thông cảm:
- Ừ mình đi chùa gặp thầy

Ðến chùa, thầy đang hành lễ phát tang cho một gia đình vừa bị mất người thân. Anh chị đứng đợi ở sân chùa, một lúc, anh gặp một bạn quen, vui bàn chuyện đạo. Nắng quá, chị lần mò xuống chùa sau, nơi này là khởi thủy của chùa. Chùa mới đã xây xong, gian nhà này trở thành khu nhà bếp để nấu cơm chay, bầy lễ cúng. Bên cạnh nhà bếp là phòng của thầy, lúc nào cũng đóng cửa kín mít. Phòng giữa là bàn thờ cầu siêu. Phòng ngoài là bàn thờ Ðức Quan Âm và Ðức Ðịa Tạng Vương. Có chánh điện mới, rộng rãi, khang trang, nên chùa nhỏ này chỉ còn là nơi đọc Kinh và tịnh tâm của thầy trụ trì trước khi ngủ. Tất cả hình ảnh hương linh cũng được đưa lên chùa trên.
Lặng ngắm hình con vẫn còn trên bàn thờ cầu siêu, lòng chị se sắt. Thắp nén hương thì thầm khấn:
- Có phải hôm qua con về gọi mẹ không? Hãy giúp mẹ tìm được cái hộp của con.
Cắm nén hương vào lư xong, chị thẫn thờ dạo quanh phòng, lẩn thẩn tìm kiếm. Qua làn nước mắt đầy vơi, chị chợt thấy một con bướm nhỏ bay chập chờn. Theo dõi con bướm, tự nhiên chị có linh cảm như đó là hiện thân con của mình đang về. Quệt vội giọt nước mắt chực trào, chị nhìn theo bướm trắng tiếp tục khấn:
- Có phải là con không. Giúp mẹ tìm cái hộp tro của con nhé.
Con bướm trắng chao lượn vài vòng rồi bay ra phòng ngoài, chị vội vã đứng lên đi theo ra. Ngơ ngẩn tìm, chẳng thấy bướm trắng đâu. Chắc con bướm bay ra ngoài cửa sổ rồi. Chị thở dài tiếc nuối, lặng lẽ châm ba nén hương khác, cúi đầu niệm Ðức Quan Âm. Niệm xong, chị lại gần bàn thờ cắm hương. Ồ . . con bướm đang đậu ngay viền màn che phủ chân bàn thờ. . .
Bấy giờ chị mới để ý đến gầm bàn thờ. Trong đó có gì? Hay mình thử lục tìm. Không chần chờ, chị lại gần chỗ bướm đậu, giở nhẹ tấm màn che cũ lên, con bướm bị động vụt bay lên trần, lượn vài vòng quanh phòng rồi vút ra ngoài cửa sổ. Mất tăm . .
Ngó vào trong, gầm bàn thờ tối đen đầy bụi bậm. Chị dắt riềm màn lên núm cửa gần đó, nắng từ cửa sổ yếu ớt rọi lờ mờ. Tần ngần vài giây, chị chui vào gầm bàn, bụi nhang bay lên làm ho sặc sụa. Chị đành chui ra cho dứt cơn ho, rồi chẳng ngại bụi bẩn, chui lại hẳn vào bên trong. Vừa thở nhè nhẹ, vừa nhìn quanh, ngay sát ngoài là những quyển sách Kinh cũ rách, lẫn lộn với đĩa tách bể vỡ, vài bộ lư đồng đen nghiêng ngả, đổ tung tóe những cuống nhang tàn hương, ngổn ngang dăm ba chân nến gẫy, nhiều hũ sành cũ chồng chất lên nhau. Hình như là hũ tro của những người đã khuất lâu rồi. Vài hũ tròn trong tối lờ mờ giống hình đầu người khiến chị ơn ớn, da gà nổi từ hai cánh tay, lần dần lên sau gáy. Chị rụt tay lại, nín thở vài giây, khiếp sợ . . nhưng nghĩ đến con, lại kiên tâm lục lọi vào phía trong sát tường. Trong này tối quá, không thấy gì, chị quơ tay dò dẫm tìm. Một lúc, ồ . . tay chợt đụng phải một cái hộp kim loại, lạnh và nặng. Tim đập mạnh, lòng khấp khởi, lúc này chị quên cái sợ vừa rồi, hai tay rờ rẫm mặt hộp, có tấm lắc khắc tên . . nhưng, chẳng đoán được là tên ai. Hộp đồng nặng, chị cúi nâng hộp lên bằng hai tay, khệ nệ mang ra ngoài. Lấy vạt áo chùi lớp bụi dày trên mặt hộp. Trời . . là con đây. Chị run rẩy ôm chặt hộp đồng vào lòng, qụy xuống chân bàn thờ oà khóc. Tội nghiệp con quá. Sao lại bị vùi dập bụi bậm ở trong này. Mẹ xin lỗi . . cả mấy tháng nay con bị bỏ quên. Tội nghiệp con của mẹ quá thôi. Lòng chị đau xót, ruột như đang đứt từng khúc rã rời.

Anh chị đành thất lễ với thầy, vội vã ôm hộp tro của con về nhà.

Hôm sau, chị lẳng lặng mang hộp vào trong sở, dọn một ngăn tủ có khóa trong phòng làm việc của mình, cẩn thận cất hộp vào đó. Như vậy đỡ phải lo chuyện dị đoan, là sẽ có gì không may cho hai em. Rồi chị kiếm vải bông len, may cho hộp một bao ngoài, mầu trắng, ấm áp. Tìm cái chăn nhỏ, ngày xưa thủa sơ sanh của con, lót ở dưới cho hộp nằm êm ả. Gấu bông, thỏ trắng, khỉ nâu của con, ngồi quanh ôm hộp. Mỗi ngày, nhớ con, chị mở ngăn tủ vuốt ve nựng nịu . .

Ðợi đến khi Tí Cún lên đại học, xa nhà. Chị ôm hộp về, đặt ở đầu giường của con. Bao năm rồi, phòng của con vẫn còn nguyên, chăn gối, sách vở, quần áo của con vẫn để nguyên. Riêng con . . chỉ còn là hộp tro tàn nho nhỏ.

Ánh Mai

Back